Posts

Café

Image
  Note: "I alone survived". Bài thơ này, Gấu, cứ mỗi lần đọc, là một lần thèm dịch, tưởng tượng ra cảnh, từ xứ người trở lại La Pagode… Café Of those at the table in the café where on winter noons a garden of frost glittered on windowpanes I alone survived. I could go in there if I wanted to and drumming my fingers in a chilly void convoke shadows. With disbelief I touch the cold marble, with disbelief I touch my own hand. It—is, and I—am in ever novel becoming, while they are locked forever and ever in their last word, their last glance, and as remote as Emperor Valentinian or the chiefs of the Massagetes, about whom I know nothing, though hardly one year has passed, or two or three. I may still cut trees in the woods of the far north, I may speak from a platform or shoot a film using techniques, they never heard of. I may learn the taste of fruits from ocean islands and be photographed in attire from the second half of the century. But they are forever like busts in frock c

G. Steiner: Ngôn ngữ & Câm lặng

Image
     Phỏng vấn George Steiner Ronald A. Sharp   Lời người dịch: Lần đầu tiên, tôi ((NQT) làm quen với G. Steiner, nhân chuyến ghé thư viện Toronto, Canada, tình cờ cầm cuốn Ngôn Ngữ và Câm Lặng, lật đúng bài Nhà Văn và chủ nghĩa Cộng Sản, trong có nhắc tới cuốn Bác Sĩ   [Dr]   Zhivago của Pasternak, vốn là một trong những cuốn vỡ lòng của tôi. Thế là photocopy ngay tại chỗ, về nhà dịch liền, gửi đăng trên tạp chí Hợp Lưu ở Mỹ. Thuở mới lớn, tôi "mê" Roland Barthes, cách ông đặt vấn đề ngôn ngữ văn chương, ngôn ngữ phê bình... G. Steiner mở cho tôi chiều sâu tối đen của ngôn ngữ, sự câm lặng: "Thi sĩ phải thôi đi sao? Trong một thời đại mà con người bị khiến phải thổi kèn đồng [hãy nhớ những dòng thơ xưng tụng Stalin của Tố Hữu, chẳng hạn], hoặc tru tréo nỗi khổ đau của mình như sâu bọ, như lũ chuột, tiếng nói văn chương, thứ tiếng mang tính người nhất trong tất cả mọi thứ: liệu có còn được không?" (Should the poet cease? In