BI KỊCH NGỎM

JOVAN HRISTIC
[1933-2002]


Hristic studied philosophy, and after many years of working in publishing, he taught at the drama school in Belgrade, where he was born. His first book, The Diary of Ulysses) came out in 1954, and his The Alexandrian School in 1963. He wrote five plays, a study of Chekhov, a book of essays, and translated T. S. Eliot and Cavafy. Hristic was also a drama critic.

The Tragedy Is Over

The tragedy is over. Blind Oedipus exits
into his darkness, into our darkness.
The chorus remains behind on the square
to mumble a few additional verses
and then disperses homeward, where already one can smell
the evening meals being cooked.
That's our moment. The curtain hasn't yet
been lowered as we step on the stage:
the columns of the palace are suddenly of cardboard,
the blood that drew so much pity and fear
is spilling from the bottle with colored water,
while with wooden swords we begin our play.
Everything you saw we'll make you see once more:
Oedipus will again answer the riddle and gouge his eyes out,
Jocasta will scream in the wings, the messenger
will arrive and announce the latest horrors,
and the blood will flow.
In a pause, between two verses, while the costumes
and scenery are changed, in the silence and darkness,
perhaps at the very end when the sets are removed,
and the last lights are being turned off,
the scream of Oedipus, whose long shadow
has, too, disappeared behind a hill,
will once again be heard.
But only for a moment. We will continue our play
happy that we were called to come out on the stage
and display our art before the lights were out.

BI KỊCH NGỎM

Bi kịch hết rồi. Anh mù Ơ Ðíp chuồn
Vô đêm đen của anh ta. Của chúng ta.
Dàn đồng ca thì còn ở lại phía sau diễn trường
Ðọc chơi vài bài ca dao
Rồi tan hàng, ai về nhà người đó
Trong không khí có mùi thịt nướng của bữa ăn tối.
Ðây là thời điểm của chúng ta. Màn chưa buông xuống
Khi chúng ta bước ra sàn diễn:
Những cây cột Dinh Ðộc Lập bất thình lình biến thành hàng mã
Máu làm đổ biết bao sự thương hại và sợ hãi
Chảy ra từ cái chai chứa nước màu,
Trong lúc bằng những cây gươm gỗ,
Chúng ta chơi kịch của chúng ta.
Mọi chuyện bạn đã thấy, chúng ta sẽ làm cho bạn thấy
Một lần nữa:
Ơ Ðíp lại trả lời thai đố, và tự móc mắt của mình ra
Jocasta sẽ than khóc bên trong cánh gà
Thiên Sứ của Sến Cô Nương
Sẽ tới và thông báo những điều ghê rợn mới nhất, bô xịt, thí dụ.
Và máu sẽ chảy.
Trong lúc ngưng nghỉ, giữa hai câu thơ,
Khi thay đổi màn diễn, trang phục, trong im lặng và bóng tối,
Và có thể vào giây phút chót khi những dàn dựng được dời đi
Và những ánh sáng sau cùng tắt ngấm
Tiếng khóc than của Ơ Ðíp lại vang lên
Khi cái bóng dài thòng của anh ta thì cũng đã biến mất sau ngọn đồi.
Nhưng chỉ một chốc lát thôi.
Chúng ta sẽ tiếp tục vở kịch của chúng ta.
Sướng điên lên vì đã được vời ra sàn diễn
Ðể chơi vở kịch của chúng ta
Ðọc chơi vài bài ca dao,
Làm thơ Tạ Lỗi Trường Sơn, thí dụ.
Trước khi đèn đuốc tắt ngúm.



Comments

Popular posts from this blog

Hoàng Hạc Lâu

TDT

Bi Khúc