Đại Lục Kim Dung





Bài này, cũng nhờ đầu tháng mà lòi ra.
QT là…  nick của Gấu Cái, khi viết cho 1 tờ báo địa phương, đúng bài viết vào dịp 30 Tháng Tư 1975, năm đầu tiên qua Xứ Lạnh.
Sau Gấu chôm, đưa vô “Tự Truyện”, và là cái thư gửi Cô Út.
Bài viết của Huỳnh Ngọc Chiến, tuyệt, nhưng theo Gấu, chưa tới, chưa hết được cái đẹp của "nhân vật" này.
*


Granta 100

Ta sẽ nhớ mi vô cùng khi ta ngỏm
Đáng yêu nhất của những nụ cuời
Mềm mại nhất ở trên giường khi cả hai còn trẻ
Quách Tường của ta ơi
Hãy nhớ rằng khi ta ngỏm rồi

Trong “Nước cờ Hư Trúc”, Gấu Cà Chớn đã “mách nước” đám Hậu Vệ, đừng tìm cái mới cho mất công, cứ cái cũ mà xài, và nếu cần, thì làm như Kim Dung, đốt 1 que diêm đã đốt rồi!

Đây đúng là tuyệt chiêu của Kim Dung, đốt 1 que diêm đốt rồi, mà vẫn cháy như thường, và có khi còn bảnh hơn lần cháy trước!
Hư Trúc, do muốn cứu mạng “Ác quán mãn doanh" Đoàn Diên Khánh bị ván cờ quái dị của chưởng môn phái Tiêu Dao đưa vào cõi chết, bèn nhặt đại 1 con cờ bỏ đại xuống bàn cờ, lay tỉnh họ Đoàn, nhưng khi Đệ Nhất Ác Nhân tỉnh lại, nhìn nước cờ “mình tự giết mình” – bởi vì đặt quân cờ vào chỗ đó, là tàn sát hầu như toàn thể quân ta, nhờ vậy, bàn cờ trở nên thoáng ra - bèn nhìn ra sinh lộ!
Thú vị hơn nữa, là sau đó, ông lại dùng chiêu này để cứu Thiên Sơn Đồng Mỗ, chủ nhân Linh Thíu Cung!

Cũng thế, là trận đấu giữa Miêu Nhân Phượng và Hồ Nhất Đao. Trong khi hai bên tử đấu, bà vợ HND ẵm Hồ Phi đứng coi, tối về nựng con, bố mày là Đệ Nhất Cao Thủ, ông chồng ngạc nhiên hỏi, ta đánh mãi không thắng hắn, “đệ nhất” cái gì. Bà vợ mới cho biết, do đứng ngoài, nhìn từ phía sau lưng MNP, nhận ra, mỗi lần ra chiêu “gì gì đó” [Gấu quên tên], là vai phải [hay vai trái] nhúc nhích. Ngày mai, nếu hắn ra chiêu kiếm đó đó, anh dùng chiêu này này, trong Hồ Gia đao pháp, là rồi đời hắn!
Bữa sau, quả nhiên như vậy, nhưng Hồ Nhất Đao vào giờ chót, tha mạng MNP, và nói, cái này là do bà xã đứng ngoài nhìn thấy, mách nước, thôi bỏ. Nhân đó, hỏi, MNP kể, khi còn nhỏ tập kiếm với ông bố, đúng lúc ra chiêu đó đó, thì bị 1 con kiến cắn, thế là nhói 1 cái, và bèn nhúc nhích vai, bị bố đánh đau quá, sau, mỗi lần ra chiêu, là nhúc nhích vai, chẳng cần kiến cắn nữa!

Trận đấu sau, lập lại trận đấu đó, giữa MNP và Hồ Phi, con HND, mới khủng khiếp.
MNP phải giết Hồ Phi, vì thấy thằng cà chớn từ trên giường phóng ra, cứu MNP, nhưng nhìn lại thì cô con gái của mình nằm trần truồng trên giường, do bị bế huyệt đạo, nhưng ông đâu có biết nguồn cơn …
Nên nhớ MNP, vì vợ bỏ theo trai, bây giờ có cô gái cưng lại bị thằng khốn làm thịt, làm sao tha cho nó được!

Lần trước thù giết bố, lần này vì con gái bị làm nhục.

Đọc Kim Dung chúng ta thấy ông vay mượn rất nhiều nguồn, nhiều người. Ngay cách mở truyện, từ một chi tiết, một sự kiện lịch sử, vốn do A. Dumas và nhận định của nhà văn Pháp này: Lịch sử chỉ là cái đinh để tôi treo tác phẩm của tôi. Nhân vật Du Thản Chi là từ Masque de fer, Mặt nạ sắt. Tính chất nghẹt thở là của Tây phương, rõ rệt nhất là từ ông vua kinh dị Hithcock Những nhân vật như Vô Kỵ, Kiều Phong, bà con với những đứa trẻ bất hạnh của Dickens. Lập luận của nhà sư già tại Tàng Kinh Các, khi giải thích tại sao Phật pháp lại giong ruổi với Võ học, xem ra như có vẻ vay mượn từ Lý thuyết (Théorie) và Thực hành (Praxis) của triết học duy vật biện chứng: Trên đường giong ruổi, Théorie và Praxis triệt tiêu lẫn nhau, quyện vào nhau, để cùng biến mất và từ đó xuất hiện, con người hoàn toàn (l'homme total), tức giấc đại mộng của Marx. Cái chết của Hồ Nhất Đao mà mỗi người chỉ biết có một phần sự thực, là gợi hứng từ Rashomon của nhà văn người Nhật, Ryunosuke Akutagawa. Những nhân vật nữ "độc, tối độc" như A Tỷ, Chu Chỉ Nhược xem ra vay mượn từ những nhân vật "Série Noire" của J. Hadley Chase, tuy tính chất chung tình của họ hoàn toàn Á Đông. Cách xây dựng nhân vật, cặp Hân Tố Tố-Trương Thúy Sơn vừa nằm xuống, cặp Vô Kỵ-Triệu Minh xuất hiện là thuộc truyền thống Trung Hoa, sóng sau đè sóng trước.
Kiều Phong, cứ uống rượu tới đâu, võ công theo tới đó.
Cũng thế, là độc giả của KD: Càng đọc nhiều, thì càng dễ đọc KD!

Trong Hiệp Khách Hành, nhân vật Tạp Cẩu Chủng, chẳng có tí chữ nào lận lưng, nhờ vậy học được võ công đệ nhất thiên hạ, vì anh ta đếch có đọc bí kíp, mà chỉ coi những dòng ngoằn ngoèo đó, giống như 1 thứ giun sán!
Người ta đã từng chê KD thổi mấy đấng VC Tầu, như...  Sáu Dân, Hồ Tôn Hiến, Víp A Ka – ông này cũng 1 nhân vật lớn trong giới giang hồ, vì nhiều nick quá - chăn trâu, học lớp 1, mà lên làm Trùm Xứ Mít VC.
Không phải.
Nếu chúng ta đọc...  Roland Barthes, thì nhận ngay ra, đây là "cách đọc ở không độ", gạt bỏ hết tu từ pháp, đẩy chữ trở về vị thế zéro của nó. Mấy tên nhiều chữ, trưởng môn các môn phái trong thiên hạ, mỗi năm được giấy mời đi ăn cháo Lạp Bát ở đảo hoang, sở dĩ không trở về lại Trung Thổ, là vì đều bị tẩu hoả nhập ma, do đọc bí kíp, rồi cố giải thích chúng!
GS Nguyễn Xuân Long là người độc nhất vô nhị mà tôi thấy được cho tới thời điểm này. Nhân vật Châu Bá Thông của Kim Dung có chế ra một môn võ công độc nhất vô nhị: song thủ hổ bác. Tôi cứ tưởng những môn võ công như vậy chỉ có trong tiểu thuyết của trí tưởng tượng vô song của Kim Dung, nào ngờ đâu ngoài đời này lại có người thành thạo món song thủ đối ký như vậy. (1)
Cái tay Đông B này chẳng biết 1 tí gì về Kim Dung. Và cũng chẳng biết 1 tí gì về cái giấc mơ song thủ hổ bác của con người, làm thế nào 1 tay vẽ hình tròn, 1 tay vẽ hình vuông.
Độc giả Kim Dung hẳn nhớ đoạn Quách Tường gặp Côn Luân Tam Thánh vừa ngồi đánh đàn, vừa đấu với mấy tên thày tu Tây Vực ở nơi bên ngoài chùa Thiếu Lâm. Ra chiêu sau cùng, thắng địch thủ, nhưng 1 sợi dây đàn bị đứt, CLTT bèn ngửa cổ lên trời than, vưỡn chưa được.
QT bèn an ủi, trên đời này, chỉ có 1 người làm nổi chuyện đó, là anh hề Lão Ngoan Đồng, tức Châu Bá Thông mà thôi.
Giới y sĩ cũng đã chỉ trích Kim Dung, 1 con người ngây thơ ngốc nghếch như CBT không thể nào học được võ công tuyệt đỉnh trong Cửu Âm Chân Kinh. Và Kim Dung đã từng trả lời, có đấy.
Gấu cũng bị Gấu Cái chửi hoài, vì làm cái trang Tin Văn cực độc, cực ác, cực nhảm: mi cứ viết hoài ba cái lăng nhăng như thế, là cái độc nó thấm vào cái hồn ngây ngô, ngốc nghếch của mi, uổng cái tình thương của ta dành cho mi rồi!
Hà, hà!
NTV cũng nói như vậy, mi sống thì ngây ngô, ngốc nghếch, mà viết thì cực độc, cực ác, Ác Quán Mãn Doanh.
Quách Tĩnh cũng đã từng sử dụng môn song thủ hổ bác, khi đấu với tiếng sáo Thiên Ma Vũ Khúc của Đông Tà, chia nội lực ra làm hai, một công tiếng sáo ma, một thủ.
Trận đấu đó cũng có 1 không hai trên giang hồ, và nó liên quan đến thơ....  TTT!
Nên nhớ, thường một người đánh đàn, thì cái kẻ đánh trống, đánh phách, hùa theo tiếng đàn.
Đó là thứ thơ nhạc thường tình ở trên đời. Tiếng phách của Quách Tĩnh thì cứ nhè phá tiếng sáo của Đông Tà.
Đó chính là cái nhịp của thơ tự do, như có lần Gấu viết trên Tập San Thơ. Người ta cứ nói thơ tự do không có nhịp điệu.
Không phải, nhịp của nó là nhịp chỏi, nhịp “thơ chống thơ”!
Thì cũng thuổng Kim Dung, tán láo cho dzui thui mà!
Nhân đang đọc Barthes, ông cũng phán như thế, trong bài viết “Zazie và Văn Chương”:
Queneau không phải nhà văn đầu tiên chiến đấu, to contend, với văn chương. Ngay từ thoạt kỳ thủy, kể từ khi có “văn chương”, chúng ta có thể nói, nhiệm vụ nhà văn là chống lại nó. Cái khác biệt đối với Queneau, là với ông, thì là 1 cuộc chiến đấu “hand-to-hand” [tay vo?] combat: toàn bộ tác phẩm của ông….
Nghe nói Zazie được dịch ra tiếng Mít? (1) Tin Văn sẽ dịch bài này như chuyển [góp] lửa về quê hương!
Hà, hà! 
(1) Zazie trong tàu điện ngầm - Raymond Queneau: Không thấy hài hước. Blog Gỗ Mùn
Lần Gấu mail hỏi Sến đã từng đọc Kim Dung, “em” vặc lại, thứ đó mà anh hỏi tôi đọc chưa ư, Gấu buồn cười quá.
Bây giờ lại gặp một đấng nữa, có đọc, nhưng đọc không nổi, phần do tự kiêu tự đại, phần do thiếu đức độ, hình chưa bao giờ học, và có thể, cũng thuộc thành phần cực kỳ tinh anh Bắc Kít, nhưng có tí não bị thiếu, hay bị thiến!
Môt vị độc giả TV, mail “mắng nhẹ” Gấu, Bác chửi Bắc Kít nặng quá, chồng tôi là Bắc Kít, [tui thì không, tất nhiên, bả viết thế là Gấu Ngu đủ hiểu], mà tui thấy đau, nhưng "không sao"!
Ui chao, Gấu cũng Bắc Kít, chỉ hơn lũ Bắc Kít 1 tí là năm 54 được Tầu Mẽo chở vô Nam, rồi hồi trẻ được Ông hay Bà Trời “thươn”, chích cho đủ thứ vắc xin ngừa trùng độc Bắc Kít phát tán, gây họa, thí dụ như trường hợp "Người của chúng ta ở Paris", nhờ vậy sống sót cuộc chiến, cuộc tù, Bạn Quí, Địa Ngục Đen, Địa Ngục Đỏ, Bạn Quí ghen tức đến phát điên lên hết!
Hà, hà!
Đọc bài viết của Bà Huệ trên Gió O, nhân ngày 30 Tháng Tư, chửi Mẽo quá xá.
Theo Gấu Cà Chớn, tội ác không “thuộc hết” về thằng Mẽo. Bởi là vì, trước cuộc nội chiến vừa rồi, đã có cuộc “tận hết điêu tàn” Trịnh Nguyễn phân tranh.
Bắc Kít không thể nào tha cho Nam Kít.
Thư thả Gấu sẽ lèm bèm tiếp.
Thì cũng vẫn trong “vệt” [từ này thuổng của NL] “Bên Thắng Nhục” trên TV.
Rõ ràng là, cái sự tàn ác của VC, của Bắc Kít đúng hơn, đẩy nước Mít đến quá cả thời đồ đá, như ở trong nước hiện nay, đâu có phải do Mẽo gây ra?
Từ đó suy ra, từ đó truy ngược về quá khứ lịch sử Mít, thì hai "đại ân nhân" của nó là Tây Mũi Lõ, tên đầu sỏ thực dân cũ, và Yankee Mũi Lõ, tên đầu sỏ Thực Dân Mới!
Hà, hà!
Chứng cớ:
Giả như Thằng Tây không đánh Nam Kỳ, thì Đàng Ngoài lấy Đàng Trong từ khuya rồi, đâu có 100 năm nô lệ thằng Tây?
Giả như Mẽo không sợ mất Miền Nam quá, bèn nhẩy dzô, rồi lại nhẩy ra, thì làm sao có cái nước Thuyền Nhân của lũ Mít, trong có… Bà Huệ?
Thằng Mẽo thực sự không muốn nhảy vô xứ Mít. Chúng sợ mất cả Đông Nam Á vào tay CS, và mất thêm nữa, như là hiệu ứng domino, bèn cố tìm “cái gọi là” Lực Lượng Thứ Ba, do 1 tên Mít, không thân Cộng mà cũng không bồi Tây, làm Trùm. Graham Greene, do nghe lén được điều này từ 1 tên XỊA, bèn phịa ra cuốn Người Mỹ Trầm Lặng, và giả tưởng tiên tri sự thực lịch sử: Số phận của Cô Phượng, ở trong NMTL, tiên đoán số phận hàng bao nhiêu phụ nữ Mít lấy chồng ngoại nhân. Tay phóng viên Hồng Mao ghiền xì ke, khuyên anh Mẽo thiện nguyện ngù ngờ, mi đem em của mi về Mẽo và quên mẹ cái xứ chết tiệt này đi. Làm đếch gì có cái mà mi đi tìm kiếm đó, lực luợng thứ ba!
Bởi vậy mà GCC mơ tưởng, lịch sử Mít sẽ lại có 1 cuốn giả tưởng, nói về chân lý cuộc chiến Mít, nhìn từ phía VC, kiểu như anh tà lọt Osin toan tính, nhưng thất bại.
Lịch sử sau này ngày càng có nhiều tài liệu cho thấy dã tâm của Mẽo. Chúng đã từng đề nghị anh Tây cho chúng dùng bom nguyên tử ở Điện Biên, anh Tây sợ chết theo, nên lắc đầu. Ý định này, của đám quân nhân Mẽo, nhưng tông tông Mẽo hồi đó, thời Eisenhower, cũng đếch chịu, còn chửi đám tướng lãnh Mẽo, tụi mi có khùng không?
Nhờ Thằng Tây lấy Việt Nam, xứ Đàng Trong có được 100 năm tự trị, hạnh phúc, không phải chịu sự thống trị của Cái Ác Bắc Kít, và cái giống tốt đó, sau 30 Tháng Tư 1975, tản mạn đi khắp nơi trên thế giới, gìn giữ được cái tính tình nhân hậu của giống Mít, trong có…  Bà Huệ, nếu không đâu còn?
Nghe nói, nhạc sĩ Tô Hải, sau 30 Tháng Tư vô Nam, biết được thân nhân ruột thịt đi thoát, ông bèn ngồi xuống vệ đường Sài Gòn, khóc, như DTH, nhưng ngược hẳn DTH, đó là những giọt nước mắt cực kỳ hạnh phúc.
Vẫn nghe nói, ông còn quì lạy cám ơn Ông Trời nữa!
*
Mỗi lần đọc xong, tôi thả rơi cuốn sách, rồi thẫn thờ buồn đến mấy ngày. Trong đầu tôi cứ lởn vởn hình ảnh tội nghiệp của Mộ Dung Phục. Những gì chàng thanh niên này vọng tưởng và cố sức đạt cho được bằng mọi cách nhưng bất thành, thì Hư Trúc và Đoàn Dự đều có được một cách đương nhiên hoặc ngẫu nhiên dễ dàng.
Blog Thong Dong
Tình cờ - đúng là do đọc Blog HH, lòi ra cái blog này - đọc đoạn trên, mới lại càng hỡi ơi, vì cách đọc KD của vị chủ nhân Blog!
Làm sao mà so sánh hai đấng Hư Trúc và Đoàn Dự với Mộ Dung Phục cho được cơ chứ. Một bên là cực thong dong, đúng như tên của Blog, một bên là đầy tham sân si, lại còn cực độc cực ác.
Quái thật, đọc Kim Dung, 1 thứ chưởng, mà cũng đến mức như thế này, thì cái đọc quả là khó thực!
Hư Trúc là vị phá được nước cờ ma quái của chủ nhân phái Tiêu Dao. Do muốn cứu người, bèn đặt đại 1 con cờ xuống bàn cờ, mà phá được nước cờ “không thể nào phá được”. Đoàn Dự thì cũng thế, do không muốn giết người, nhờ vậy mà học được môn võ công quỉ quái, Lăng Ba Vi Bộ, chỉ dùng để chạy người!

Đại Lục Kim Dung
Sở dĩ CS thất bại, là vì họ bỏ những trang đầu của chủ nghĩa Mác, tức là 1 ông Mác Trẻ, như Heni Lefebvre cho thấy, trong cuốn Duy Vật Biện Chứng Pháp của ông. Ông viết, chúng ta phải đọc lại Mác, nhất là những tác phẩm thời còn trẻ - surtout les oeuvres de jeunesse - mà lũ ngu lầm là “triết học” [dites à tort “philosophiques”], bởi vì chúng chứa đựng một phê bình cơ bản, une critique radicale, tất cả triết học được hệ thống hóa, toute philosophie systématisée - với cái nhìn mới: Cái trở thành-triết học của thế giới thì cùng lúc là cái trở thành- thế giới của triết học, sự thực hiện nó thì cùng lúc là sự mất nó: Le devenir-philosophie du monde est en même temps un devenir-monde de la philosophie, sa réalization est en même temps sa perte.
Đoạn trên rất quan trọng. Gấu Cà Chớn sẽ giải thích tiếp, để cho lũ “lề phải” VC hiểu rằng là, không phải ai cũng ngu như chúng, khi đọc Mác.
*
Trang đầu mất
Alberto Manguel: A History of Reading
Cuộc gặp gỡ lần đầu, tại Thương Gia Bảo, giữa Miêu Nhược Lan, khi còn là đứa bé, và Hồ Phi, là thằng con nít, đi theo Bình A Thúc, là tên chạy bàn ngày nào, tại khách điếm xẩy ra trận đấu giữa MNP và bố Hồ Phi, là Hồ Nhất Đao, quả là cuộc gặp định mệnh. Tên thầy lang Diêm Cơ ngày nào giờ trở thành tướng cướp, nhờ học võ công ba trang đầu Hồ Gia Đao Pháp mà giương oai thiên hạ. MNP ẵm con chạy theo vợ và nhân tình của vợ, nài nỉ vợ cho con bú lần chót, bà vợ tính bế con, nựng vài phát, rồi vạch vú cho bú, nhưng nghĩ sao quay mặt bỏ đi. Hồ Phi nóng máu bèn chạy tới mắng, mẹ gì thứ mi, cô bé con đang khóc, vậy mà nhận ra thằng khốn này sau này sẽ là chồng của ta, và…  ta hứa với mi, sẽ không giống mẹ ta!
Bình A Thúc mượn oai MNP bèn nói nhỏ vô tai Diêm Cơ, trả ta ba trang đầu, nếu không ta “mét” MNP.

Nhờ có lại ba trang đầu, Hồ Phi bắt đầu tập luyện Hồ Gia Đao Pháp... cho đến cuộc gặp gỡ thứ nhì, cũng tại Thương Gia Bảo, giữa Hồ Phi và quần hùng, trong có Thiên Thủ Như Lai Triệu Bán Sơn, người của Hồng Hoa Hội, nổi danh giang hồ vì sử dụng ám khí, trong số đó, có cây boomerang, lấy đầu thiên hạ, rồi lại trở về với chủ…. Cuộc gặp gỡ sau mở ra cuộc đời hành hiệp của Hồ Phi, mở ra cuộc tình với ni cô áo tím, với nữ đệ tử của Vua Độc, là Trình Linh Tố…. và sau cùng, quần hùng cùng gặp nhau ở ngôi mộ của nàng công chúa đất Hồi, người yêu của bang chủ Hồng Hoa Hội, bị vua Càn Long chôm mất. Càn Long, vua Mãn Thanh, và bang chủ Hồng Hoa Hội, lại là anh em ruột thịt, và đều là người Hán…

Comments

Popular posts from this blog

Hoàng Hạc Lâu

Bi Khúc

Quang Dũng