For Anna Akhmatova




For Anna Akhmatova 

It seems I am choosing words that will stand,
and you are in them,
but if I blunder, it doesn't matter-
I must persist in my errors. 

I hear the soiled, dripping small talk of the roofs;
the students' black boots drum eclogues on the boardwalks,
the undefined city takes on personality,
is alive in each sound. 

Although it's spring, there's no leaving the city.
The sharp customers overlook nothing.
You bend to your sewing until you weep;
sunrise and sunset redden your swollen eyes. 

You ache for the calm reaches of Ladoga,
then hurry off to the lake for a change
of fatigue. You gain nothing,
the shallows smell like closets full of last summer's clothes. 
The dry wind dances like a dried-out walnut
across the waves, across your stung eyelids-
stars, branches, milestones, lamps. A white
seamstress on the bridge is always washing clothes. 

I know that objects and eyesight vary greatly
in singleness and sharpness, but the iron
heart's vodka is the sky
under the northern lights. 

That's how I see your face and expression.
This, not the pillar of salt, the Lot's Wife you pinned down
in rhyme five years ago to show up our fear,
limping forward in blinders, afraid of looking back. 
How early your first dogged, unremitting idiom

hardened-no unassembled crumbs!
In all our affairs, your lines throb
with the high charge of the world. Each wire is a conductor.
Pasternak. 
Robert Lowell: Imitations
 
Dành cho Anna Akhmatova


Có vẻ như tôi chọn những từ này, vì chúng sẽ cưỡng lại
Và bạn có mặt, trong những từ đó
Nhưng giả như tôi lầm, thì cũng chẳng sao – Tôi phải kiên trì, bướng bỉnh
Trong những lầm lẫn của mình.

Tôi nghe chuyện nhỏ, vấy bửn, chảy dòng những mái nhà;
Những đôi bốt đen sinh viên, giậm thình thịch, những bài “eclogues” – thơ đồng quê, ngắn – trên hè phố gỗ
Thành phố mơ hồ tóm lấy nhân cách của nó
Trở nên sống động, trong từng âm thanh.

Tuy là mùa xuân, nhưng chẳng có chuyện rời bỏ thành phố 
Những khách hàng sắc sảo chẳng bỏ qua điều gì
Bạn oằn người xuống máy may, đến bật khóc
Mặt trời lên, và mặt trời lặn, đến mắt bạn đỏ máu 

Bạn đau cái im ắng vắng lặng, tới với dòng Ladoga
Và rồi vội vàng tới hồ, kiếm sự thay đổi, cho sự mệt mỏi.
Bạn chẳng được điều gì
Hồ nông toèn toẹt toát ra mùi những hộc tủ tăm tối
Đầy quần áo mùa hè vừa rồi.

Gió khô khiêu vũ như những trái óc chó quắt queo
Qua những đợt sóng, qua đôi môi nứt nẻ của bạn –
Những vì sao, những cành lá, những cột mốc cây số, những ngọn đèn.
Một cô thợ may trắng trên cầu luôn giặt giũ quần áo.

Tôi biết những sự vật và cái nhìn thì cực thay đổi, về sự đơn độc, về sắc nét, nhưng vodka của trái tim sắt thì là bầu trời, dưới những tia sáng phương bắc. 
Đó là, như thế nào tôi nhìn khuôn mặt bạn, nét biểu hiện, cảm nghĩ.

Điều này, không phải pho tượng muối, người vợ của Lot, “Lot’s Wife”, mà bạn đóng ghim xuống thành vần điệu, năm năm trước đây, để bày ra sự sợ hãi của chúng ta, như những tên què, lao mình tới, mắt bị bịt kín, sợ, không dám nhìn ngoái lại. 

Làm sao, sớm sủa như thế, châm ngôn đầu tiên của bạn, bướng bỉnh, cứng rắn, không mảnh vụn, không vun xén, không bù đắp!
Trong tất cả những vụ việc của chúng ta, những dòng của bạn, rộn ràng, nội lực cực cao, của thế giới. Mỗi dòng, mỗi dây là 1 sợi dẫn.
Pasternak
Robert Lowell: Imitations

To Anna Akhmatova - Poem by Boris Pasternak
I think I can call on words

that will last: you are there.

But if I can’t, no matter –

I’ll persist, I won’t care.


I hear the muttering of wet roofs,

pale eclogues from stones and kerb.

From the opening lines, that city,

is alive in each sound, each word.


You can’t leave town though it’s spring,

and your customers won’t wait.

Dawn glows, by lamplight sewing

with unbowed back, eyes wet.


Breathing the calm of far-off Ladoga,

stumbling towards the water.

There’s no relief from such trips.

The shallows smell mustier, darker.


The wind dances, it’s a walnut shell,

a glitter, the warm wind blows

branches and stars, lights, and views,

as the seamstress watches the flow.


Eyesight can be sharp, differently,

form be precise in varying ways,

but a solvent of acid power’s

out there under the white night’s blaze.


That’s how I see your face and look.

Not that pillar of salt, in mind,

in which five years ago you fixed

our fears of looking behind.


From your first verses where grains

of clear speech hardened, to the last,

your eye, the spark that shakes the wire,

makes all things quiver with the past. 


Comments

Popular posts from this blog

TDT

Bi Khúc

Hoàng Hạc Lâu