GCC Novel




GCC's Novel

*

Tiệm sách Xuân Thu, đường Tự Do, 1956. Phải đến đầu thập niên 1960, Gấu mới bén mảng tới đây. Đậu Tú Tài Hai, 1958. Ra trường Bưu Điện, đi làm, 1960, cỡ đó... 



*

Hình Manhhai [net]

GCC's Novel

Trong ngoặc


Note: Tay Bolano này, đọc, thấy có cái gì đó, giống PCT, tếu thế, nhưng một PCT thực, trong khi PCT Mít thì lại là đồ dởm!
Có vẻ như nhà văn Mít, nói chung, thì đều như thế.
Bi giờ thì mới thấm câu của Hoàng Ngọc Hiến, cái nước mình nó thế!
GCC hình như cũng mới mê Bolano đây thôi, có thể là từ lần đọc bài thơ của ông viết về… BHD, hà hà!


BORGES AND THE RAVENS
 
I'm in Geneva and I'm looking for the cemetery where Borges is buried. It's a cold autumn morning, although to the east there's a glimpse of sun, a few rays that cheer the citizens of Geneva, a stubborn people of great democratic tradition. The Plainpalais, the cemetery where Borges is buried, is the perfect cemetery: the kind of place to come every afternoon read a book, sitting across from the grave of some government minister. It's really more like a park than a cemetery, all extremely manicured park, every inch well-tended. When I the keeper about Borges's grave, he looks down at the ground, nods, and tells me how to find it, not a word wasted. There’s no way to get lost. From what he says it's clear that visitors always coming and going. But this morning the cemetery is literally empty. And when I finally reach Borges's grave there’s no one nearby. I think about Calderon, I think about the English and German Romantics, I think how strange life is or, rather: I don't think anything at all. I just look at the grave the stone inscribed with the name Jorge Luis Borges, the date of his birth, the date of his death, and a line of Old English verse. And then I sit on a bench facing the grave and a raven says something in a croak, a few steps from me. A raven! As if instead of being in Geneva I were in a poem by Poe. Only then do I realize that the cemetery is full of ravens, enormous black ravens that hop up on the gravestones or the branches of the old trees or run through the clipped grass of the Plainpalais. And then I feel like walking, looking at more graves, maybe if I'm lucky I'll find Calvin's, and that's what I do, growing mot and more uneasy, with the ravens following me, always keeping within the bounds of the cemetery, although I suppose that one occasionally flies off and goes to stand on the banks of the Rhone or the shores of the lake to watch the swans and ducks, somewhat disdainfully, of course.
Roberto Bolano: Between parentheses


 THE WOMEN READERS OF WINTER
During the winter they seem to be the only ones brave enough to venture out into the icy cold. I see them at the bars in Blanes or at the station or sitting along the Paseo Maritimo by the water, alone or with their children or a silent friend and always carrying some book. What do these women read? wondered Enrique Vila-Matas a few years ago. Whatever they can. Not always great literature (though what is great literature?). Sometimes it's magazines, sometimes the worst best sellers. When I see them walking along, bundled up, buffeted by the wind, I think about the Russian women who fought the revolution and who endured Stalinism, which was worse than winter, and fascism, which was worse than hell, and they always had books with them, when suicide would have been the logical choice. In fact, many of those winter readers ended up killing themselves. But not all of them. A few days ago I read that Nadezhda Yakovlevna Khazina, exceptional reader, author of two memoirs, one of them called Hope Against Hope, and wife of the assassinated poet Osip Mandelstam, took part, according to a recent biography, in a threesome with her husband, news that inspired astonishment and disappointment in the ranks of her admirers, who took her for a saint. I, however, was happy to hear it. It told me that in the middle of winter Nadezhda and Osip didn't freeze and it confirmed for me that at least they tried to read all the books. The saintly readers of winter are women of flesh and blood, and they couldn't be braver, Some, it's true, committed suicide. Others endured the horrors and returned to their books, the mysterious books that women read when it's cold and it seems as if winter will never end.
Roberto Bolano
Note: Bài này thú quá. Đúng giọng cà chớn của Gấu Cà Chớn. Sẽ đi 1 đường dịch liền, để tặng nữ độc giả của Tin Văn, nhân dịp SN GCC!
Nữ độc giả của mùa đông
Vào mùa đông, có vẻ như chỉ có họ, là những người, đủ can đảm, để “ai đi ngoài băng giá”: Tôi nhìn thấy họ, ở những ba ở Blanes, hay ở nhà ga, hay ngồi dọc Paseo Maritimo, kế bên dòng nước, một mình, hay với nhóc của họ, hay với 1 người bạn, và luôn luôn, với cuốn sách nào đó.
Đờn bà đọc, OK, nhưng họ đọc cái giống chi, “nhẩy”?
Cách đây vài năm, Enrique Vila-Matas đã lầu bầu 1 câu hỏi như thế. Thì bất cứ cái gì họ có thể. Không phải luôn luôn, thứ văn chương nhớn (nhưng nè, văn chương nhớn là cái đéo gì vậy, hà, hà!]
Khi thì tạp chí, khi thì sách bán chạy nhất, thứ tệ nhất. Khi tôi nhìn họ dảo bước, co dúm người vì gió, tôi nghĩ tới những phụ nữ Nga chiến đấu cuộc cách mạng và chịu đựng chế độ Xì Ta Lin, tệ hại hơn mùa đông, chế độ Phát Xít, tệ hại hơn địa ngục và họ vưỡn có sách cùng với họ, khi mà tự tử là cách lựa chọn bảnh nhất, hợp lý nhất. Sự thực, rất nhiều độc giả của mùa đông đó chấm dứt, cả đọc lẫn họ, bằng tự tử. Nhưng không phải tất cả họ. Cách đây vài ngày, tôi đọc mẩu tin, Nadezhda Yakovlevna Khazina, một nữ  độc giả đặc biệt, tác giả của hai hồi ký, một có cái tên là “Hy Vọng Chống Lại Hy Vọng”, vợ của nhà thơ Osip Mandelstam, bị Xì làm thịt, theo một cuốn tiểu sử mới đây cho biết, bà đã tham dự 1 trò chơi ba người, cùng với ông chồng. Một mẩu tin như thế gây ngỡ ngàng và bất bình, trong số những người ái mộ bà, vì họ vốn coi bà là vì thánh. Tôi, khi đọc mẩu tin đó, thì lại cảm thấy rất ư là hạnh phúc. Bởi là vì nếu như vậy, thì là kệ cha mùa đông, kệ mẹ giá lạnh, cả hai ông bà, súng ống, bãi đáp….   thì đều OK cả, nó xác nhận với tôi, ít ra cả hai đã cố đọc tất cả những cuốn sách. Những độc giả thánh nữ của mùa đông là những phụ nữ bằng xương bằng thịt, bằng máu bằng huyết, và họ can đảm rất mực, không ai có thể can đảm hơn. Một vài người tự tử, đúng như thế. Những người khác chịu đựng những điều ghê rợn, khủng khiếp, và trở lại với những cuốn sách của họ, những cuốn sách bí ẩn mà phụ nữ đọc khi trời lạnh, và có vẻ như mùa đông sẽ chẳng bào giờ chấm dứt.

My gift to you will be an abyss, she said,
but it will be so subtle you'll perceive it
only after many years have passed
and you are far from Mexico and me.
You'll find it when you need it most,
and that won't be
the happy ending,
but it will be an instant of emptiness and joy.
And maybe then you'll remember me,
if only just a little.
Roberto Bolano
The Paris Review Summer 2012
Xuống phố, đổi phim, ghé tiệm sách, mua số The Paris Review có bài thơ tuyệt vời của Bolano, tả đúng tâm sự Gấu, đúng cái cảnh tình cờ gặp lại Em, khi Em đi chợ Bến Thành, về, và “kín đáo” nói cho biết, tại làm sao Em vờ Gấu, và chọn một anh bồ, cùng học Y Khoa. (1)

Quà BHD tặng Gấu
Quà ta tặng mi sẽ là 1 vực thẳm, em nói
Nhưng nó "tế vi" đến nỗi mi không thể nào nhận ra
Chỉ sau thật nhiều năm, có khi, chỉ sau khi ta đi xa rồi,
Và cả hai đều chạy ra khỏi cả hai quê hương Bắc Kít và Nam Kít rồi
Thì lúc đó mi mới tìm thấy món quà ta tặng mi
Khi mà mi cực cần đến nó
Và chắc chắn không phải là một kết thúc hạnh phúc
Nhưng sẽ là một thoáng chốc của sự trống rỗng và niềm vui.
Và có thể, chỉ lúc đó mi mới nhớ ta,
Và mới hiểu cái gọi là "mono no aware",
“Nỗi buồn cháy da, cháy thịt khi ta đã đi ra khỏi đời của mi".
Nhưng cũng chỉ được 1 tí tí.




GCC's Novel

*

NHỚ SÀI GÒN 1996.
Ngã 6 Phù Đổng Thiên Vương.
(Nikon F3HP/24F2 - Kodak 100PX)
Nhà BHD, phía dưới tấm biển JVC, đường Gia Long. Đường Võ Tánh, phía bên phải bức hình. Gần đầu đường, phía bên trái có 1 con hẻm, trong có mấy ổ chích, ăn thông tới đường Lê Lai, thiên đàng chích choác ngày nào của GCC. Sáng sớm, ra Bưu Điện viết muớn, đủ tiền cần, thì bèn đi theo con đường Nguyễn Du, tới Ngã Sáu, vô hẻm, chìa cái tay, bắt bắt cái gân, cho 1 em chơi cho 1 shot. Ghé sạp cơm, cũng trong hẻm, sạp tác chiến, dẹp liền sau khi hết khách, chơi một dĩa, thường là thịt heo kho, thêm cái hột vịt kho. No cơm, cả đen lẫn trắng, thì bèn lững thững trở về lại Bưu Điện.
Cữ tối thì cũng xêm xêm, nhưng không cần cơm trắng. Về nhà có Gấu Cái lo.
Một lần, khi rời con hẻm, thấy 1 đấng, cởi trần, mặc quần xà lỏn, từ cửa sổ 1 căn nhà, ngó ra, Gấu ngó lại, thì bèn nhận ra là bạn quí NXH, bèn “Hi” 1 tiếng, kèm cái vẫy tay, rồi cút.
Hình như suốt thời gian ghiền, đó là lần độc nhất gặp bạn quí.
HPA thì không. Phải đến sau 1975, mới gặp, lần bạn quí ra Bưu Điện gửi thư. Cú thê lương này viết rồi.
Nhà cô bé [BHD] cách tiệm cà phê chừng mươi căn phố...  Có những đêm, thành phố sống lại, những hồn ma ngày xưa trở về, tấp nập bên kia bùng binh quanh mấy xe hủ tíu, sâm bửu lượng...
*

Note: Viết tại Trại Tị Nạn Thái Lan, bản nháp của Lần Cuối Sài Gòn & Tứ Tấu Khúc.

...  như những lần lang thang nơi khu phố nàng ở, (gần một ngã sáu, khu trung tâm thành phố, sinh hoạt đông đảo, một cửa tiệm bán sách vở, dụng cụ văn phòng, nàng thường ngồi sau một chiếc bàn lớn ở gần phía bên ngoài, gần cửa ra vào, phóng xe qua thật nhanh, hơi nhìn ngang, có thể thoáng thấy nàng ngồi chăm chú, viết, hoặc lơ đãng nhìn ra bên ngoài, làm sao nàng có thể nhận ra...), hoặc ghé xe bên lề đường, mua tờ báo, bao thuốc, hoặc ngồi uống cà phê ở quán Tầu phía bên kia đường, ngó những đứa trẻ đánh giầy chia nhau tiền bạc, giành giật khách, hay mẩu thuốc, khi ra về thường quá khuya, vòng xe qua con đường phía sau nhà nàng, ngó nhìn lên, có thể bóng dáng nàng sẽ hiện ra nơi khung cửa sổ trên lầu cao, che bớt ánh đèn lạnh toát, thỉnh thoảng bị mưa, ướt sũng, run lập cập, cần nhất là không bao giờ kể lể than khóc với nàng về ba chuyện đó, và nàng cũng chẳng bao giờ biết, hoặc hiểu được, nàng đến từ phía bắc, từ một thành phố có mưa phùn, có gió bấc, có rét mướt, băng giá, và nàng mang theo cùng với nàng chút giá băng, lạnh lùng, một chút tẻ nhạt, nàng đứng ở bên ngoài đời sống cô đơn, rực lửa, quạnh hiu của tôi, ở ngoài những nao nức, những băn khoăn, những mơ mộng của cả một thời niên thiếu, ở ngoài sự kiêu ngạo muốn đạp đổ tất cả, muốn xua đẩy nỗi giá băng, lòng lo lắng sợ sệt, muốn được nàng an ủi, vỗ về, nàng đứng ở đâu đó ở bên ngoài cuộc đời của tôi, như một người đứng ở chỗ sáng ngó vào chỗ tối, nàng không thể thấy, không thể biết.... (1)
Sơ Dạ Hương.

GCC's Novel



*


Kafka, Những năm quyết định.

Đám điểm sách, nhà văn, phê bình gia, toàn thứ dữ, khen cuốn này thấu trời, đành phải bệ về!


*
Chapter 23
Literature, Nothing but Literature
I have known for many years
That not writing
is the hardest and longest part of this profession.
-ILSE AICHINGER, EISKRISTALLE
Nhiều năm, nhiều năm, tớ ngộ ra rằng thì là
Không viết là cái phần căng nhất, dài nhất, trong cái nghề này.
Thì cũng sống để viết [THT], sống để kể chuyện [Garcia Marquez], không viết thì ngứa lắm [tên K]…
Nhưng quái làm sao, bảnh hơn nhiều!



GCC's Novel

&
*
*
Trên tờ The New Yorker, Dec 15, 2014 có 1 bài về 1 tay chuyên viên khí tượng, làm Gấu nhớ đến thời gian trơ cu lơ 1 mình, trong những ca gác đêm, trên Đỉnh Cồn, Đài Liên Lạc VTD thoại quốc tế, viết “Kiếp Khác”, “Những Ngày Ở Sài Gòn”, và mơ tưởng viết 1 cuốn tiểu thuyết “Mắt Bão”…
Một vị thân hữu, ở trong nước, trong khi khui quật cái mỏ văn chương Miền Nam trước 1975, gặp được những bài viết cũ của Gấu, bèn gửi cho, với lời còm, thí dụ, về bài “nghĩ về phê bình”, bài này bây giờ đọc vẫn thấy được.
Gấu viết ra ở đây, chẳng để khoe, mà chỉ để chứng minh, bạn viết, bất cứ cái gì, là phải có cái gì của riêng bạn.
Với sáng tác, thì thường là ở trong cái air, cái ambiance, có khi, ở, chỉ 1 cử chỉ, của 1 nhân vật trong truyện. Hình ảnh anh chàng đứng bên lu nước, khư khư ôm bọc quần áo, dội lên bầu trời hỏa châu, của 1 tên Mít, lỡ độ đường, đếch nhà dám chứa, mà chẳng khủng sao.
Viết, tưởng dễ, mà dễ thật, biết chữ là biết viết, nhưng cực khó là vậy. Trong đời Gấu, khen rất nhiều người, nhưng những đấng nổi tiếng, thứ đồ dởm, là không có Gấu!
Chỉ nội 1 hình ảnh đó, đủ phán TTT là nhà văn, nhà thơ tham dự cuộc chiến, của cuộc chiến rồi.
*
*
Đấng THT, trong bài viết được trang Gió O giới thiệu, tỏ ra rất ư là bực mình về TTT, khi ông đếch làm thơ được nữa, và phán, bảo ông này là nhà văn của Miền Nam OK, thời chiến, đếch được.
TTT cũng đã từng thú nhận, trong 1 bài thơ tự trào, chưa từng bắn 1 phát súng. Khi ông ra trường Thủ Đức, thì cũng sợ chết như ai, bèn làm chân gác kho xăng, nhờ bà cụ năn nỉ ông Đại Tá Út, chồng cô em gái.
Ông Đại Tá Út này, cũng đã xin cho thằng em trai của Gấu được về làm văn phòng, thay vì làm lính tác chiến, nhưng ông Thiếu Tá, Sếp của nó, chưa kịp ra lệnh làm sự vụ lệnh thuyên chuyển, thì đã tử trận.
Bạn đâu cần phải cầm cây súng, thì mới là nhà văn của cuộc chiến.
Vả chăng, cầm súng, làm thơ, viết văn, mà như...  kít, thì cũng... hỏng!
Khi TTT ra trường, làm lính gác kho xăng, Gấu, ngồi với Mai Thảo, tại Quán Chùa, nhân nhắc tới sự kiện trên, MT lắc đầu, "nó" mà đi lính thực sự, thì phải biết.
Ông cũng tiếc cho bạn của mình.
Theo GCC không phải như vậy. Một vị độc giả, cũng nhà văn, cũng sĩ quan VNCH, biểu Gấu, mấy cái truyện ngắn của anh, viết ở Sài Gòn, ở Quán Chùa, thời kỳ Mậu Thân, không phải viết từ trận địa, mà sặc sụa mùi cuộc chiến, cần gì phải ra trận mới viết được.
Tks. NQT

Comments

Popular posts from this blog

TDT

Bi Khúc

Hoàng Hạc Lâu