Poem





POEM 

Day and night come
hand in hand like a boy and a girl
pausing only to eat wild berries out of a dish
painted with pictures of birds.

They climb the high ice-covered mountain,
then they flyaway. But you and I
don't do such things-

We climb the same mountain;
I say a prayer for the wind to lift us
but it does no good;
you hide your head so as not
to see the end-

Downward and downward and downward and downward
is where the wind is taking us;

I try to comfort you
but words are not the answer;
I sing to you as mother sang to me-

Your eyes are closed. We pass
the boy and girl we saw at the beginning;
now they are standing on a wooden bridge;
I can see their house behind them;

How fast you go they call to us,
but no, the wind is in our ears,
that is what we hear-

And then we are simply falling-

And the world goes by,
all the worlds, each more beautiful than the last;

I touch your cheek to protect you- 

-Louise Gluck 

NYRB Nov 22, 2018


Bài Thơ

Ngày và đêm bèn tới
Tay trong tay như bé trai, bé gái
Ngưng, chỉ để đợp
Những trái dâu dại
Từ 1 cái dĩa
Xâm hình, những chú chim

Họ trèo lên núi phủ băng thật cao
Và rồi bay đi, “phù” 1 phát
Tôi và em đếch chịu bay
Đôi ta đâu có bao giờ làm ba cái chuyện nhảm nhí như thế!

Đôi ta trèo, cũng ngọn núi
Gấu cầu nguyện gió nhấc bổng đôi ta
Nhưng nó đâu thèm làm điều tốt như vậy
[Điều đó có nghĩa, chẳng đi đến đâu cả, cái cú cầu nguyện!]
Em giấu đầu,
Để khỏi phải nhìn sự tận cùng
[Cái điều mà 30 Tháng Tư 1975 lũ Ngụy gọi là “đứt phin”!]

Xuống, xuống, xuống mãi, xuống nữa, xuống…
Đó là nơi gió đưa đôi ta tới

Gấu cố an ủi em của Gấu
Những lời lẽ thì làm được điều gì
Lời đếch đem đến câu trả lời
Gấu hát, như ngày bé được mẹ ru

Mắt em của Gấu bèn nhắm lại.
Đôi ta đi qua hai đứa bé gặp lúc thoạt đầu
Bây giờ đôi ta đứng trên 1 cây cầu gỗ
Gấu có thể nhìn thấy những căn nhà đằng sau cây cầu

Họ gọi đôi ta, sao đi lẹ thế!
Nhưng không, gió ở trong tai của chúng ta
Đó là điều chúng ta nghe

Và rồi đôi ta té, giản dị như vậy –

Và thế giới cứ thế qua đi
Tất cả những thế giới, mỗi thế giới thì đều đẹp tuyệt vời, so với cái chót;

Gấu vuốt nhè nhẹ má, em của Gấu
Để bảo vệ

POÈME

Le jour et la nuit viennent
main dans la main comme un garçon et une fille
s'arrêter seulement pour manger des baies sauvages dans un plat
peint avec des images d'oiseaux.

Ils escaladent la haute montagne couverte de glace,
alors ils s'envolent. Mais toi et moi
ne fais pas de telles choses-

Nous montons la même montagne;
Je dis une prière pour que le vent nous soulève
mais cela ne sert à rien;
tu caches ta tête pour ne pas
pour voir la fin

Vers le bas et vers le bas et vers le bas et vers le bas
c'est là que le vent nous emmène;

J'essaye de te réconforter
mais les mots ne sont pas la réponse;
Je te chante comme ma mère me chantait

Tes yeux sont fermés. Nous passons
le garçon et la fille que nous avons vus au début;
maintenant ils se tiennent sur un pont de bois;
Je peux voir leur maison derrière eux;

À quelle vitesse vous allez ils nous appellent,
mais non, le vent est dans nos oreilles,
c'est ce que nous entendons

Et puis nous tombons simplement-

Et le monde passe,
tous les mondes, tous plus beaux les uns que les autres;

Je touche ta joue pour te protéger

-Louise Gluck

NYRB 22 novembre 2018

Comments

Popular posts from this blog

TDT

Bi Khúc

Hoàng Hạc Lâu