Anna Akhmatova Poems

    We met for the last time
    On the embankment, where we had always met.
    The Neva was high
    And they were afraid the city would flood.
    He spoke of the summer, and he also said
    That for a woman to be a poet was-absurd.
    I can still see the tsar's tall palace
    And the Peter and Paul fortress!-
    Because the air was not ours at all,
    But like a gift from God - so miraculous.
    And at that moment was given to me
    The latest of all my mad songs.
    January 1914
    Anna Akhmatova

    Translated by Judith Hemschmeyer

    Nous nous sommes rencontrés pour la dernière fois
    Sur le quai, où nous nous étions toujours rencontrés.
    La Neva était haute
    Et ils craignaient que la ville ne soit inondée.
    Il a parlé de l'été, et il a également dit
    Pour une femme d'être un poète était absurde.
    Je peux encore voir le grand palais du tsar
    Et la forteresse Pierre et Paul!
    Parce que l'air ne nous appartenait pas du tout,
    Mais comme un cadeau de Dieu - si miraculeux.
    Et à ce moment m'a été donné
    La dernière de toutes mes chansons folles.


    Chúng mình gặp nhau lần chót
    Ở nơi bến đò
    Nơi chúng ta luôn luôn gặp
    Sông Hương đang mùa lũ
    Và Huế sợ năm nay trời hành cơn lụt
    Mi nói về Mùa Hè,
    Và Mi còn nói thêm
    Rằng, gái Huế đừng nên viết văn hay làm thơ!
    Ta vẫn nhìn thấy ngọn tháp cao thật cao của chùa Thiên Mụ
    Và rừng Dã Viên, hay thôn Vĩ Dạ!
    Bởi là vì không gian không còn của đôi ta
    Nhưng, như 1 món quà của Đức Phật - tuyệt vời làm sao, đúng như là 1 phép lạ.
    Vì đúng lúc đó, ta được Người ban cho
    Bài ca sau cùng của tất cả những bài ca khùng của ta

    I don't know if you're living or dead-
    Whether to look for you here on earth
    Or only in evening meditation,
    Everything is for you: my daily prayer,
    And the thrilling fever of the insomniac,
    And the blue fire of my eyes,
    And my poems, that white flock.
    No one was more intimate with me,
    No one made me suffer so,
    Not even the one who consigned me to torment,
    Not even the one who caressed and forgot.

    Summer 1915
    Slepnyovo 

    Ta không biết, mi còn sống hay là đã ngỏm
    Hoặc, ta tìm mi đâu đó trên cõi đời này
    Hay trong sầu mộng vào lúc xẩm chiều
    Khi cả 1 thành phố cùng khóc cho những người chết
    Trong vụ Mậu Thân
    Tất cả là cho mi đó: Lời cầu nguyện hàng ngày của ta
    Và cơn sốt chập chờn vì mất ngủ
    Và màu xanh trong cặp mắt của ta
    Và những bài thơ của ta, bầy gia súc mầu trắng
    Chẳng còn ai thân thiết với ta
    Chẳng còn ai làm ta đau khổ, cực kỳ đau khổ, như là mi
    Luôn cả kẻ được Thượng Đế trao cho nhiệm vụ hành hạ ta
    Luôn cả kẻ đã từng an ủi ta, rồi quên luôn
    Comments
  • Reply
  • 11h

Comments

Popular posts from this blog

TDT

Hoàng Hạc Lâu

Bi Khúc