All kinds of murderers

Sir Don McCullin’s photos are an accusation

From war to landscapes, they are deeply political. But he insists they are not art

WHEN PEOPLE are about to die, Sir Don McCullin observes, “they often look up”, searching for “one last chance that maybe somebody can save [them].” Condemned prisoners glance skyward in Goya’s paintings, he notes, as did some of the doomed souls he encountered on his assignments, such as in the killing fields of Lebanon in 1976. In the pictures from Beirut that appear in a new exhibition of Sir Don’s work at Tate Britain in London, a woman wails for her murdered family. Gunmen crouch in a ruined ballroom.
Sometimes, rather than turning to the heavens, the victims looked to Sir Don for salvation instead. He remembers in particular a starving boy in Biafra, crawling across a muddy playground, covered in flies. Often his subjects stare into his lens: an exhausted mother in a Bangladeshi refugee camp; a Zambian AIDS orphan; a woman arrested at a protest in England against the bomb. They looked, but “all I’ve got around my neck is two Nikon cameras.” He was doing a job, but you can’t “hide behind the camera”.
Sir Don couldn't hide, and neither can his viewers. Looking at him, his subjects seem also to be gazing through and beyond his black-and-white images. What, he asks could he say to that starving boy? His work is an accusation-against the perpetrators of the cruelty he intimately chronicled, against his audience and against himself.
"My whole life has been built upon violence," Sir Don reflects. Born in London in 1935, he was evacuated to Lancashire during the war, billeted in a "hell-hole" with a bullying farmer. He took his first published photo in the aftermath of a deadly street fight; it shows a gang from Finsbury Park, his rough London neighborhood, peering from the carcass of a bombed-out building. When the Observer ran it in 1959, the biggest thrill was seeing his father's surname in print: the older McCullin had died when Don was 13, which was when he gave up on God. Around that time, some policemen asked him where he got his camera ("they were always smacking you around"). More worried about what his mother might do to the bobbies than what they might do to him, he kept them away from the house while he fetched the receipt. "The old lady was quite ferocious really."
He began to learn his craft during national service in Egypt and Kenya, where he was deployed in a unit that processed aerial reconnaissance. He took himself to Berlin when the wall was being built in 1961, snapping American troops at Checkpoint Charlie (see right). Then he went to war, largely for the Sunday Times.
Finsbury Park, it turned out, was "child's play". "I've been with all kinds of murderers in my life," Sir Don says; "men killing people in front of me, just because they like killing people." Soon he eschewed the "flags and bugles and Napoleonic stuff", focusing instead on civilians, who always suffered most. As in his shot of a be-suited young Catholic, taking on British troops in Londonderry with a stick in 1971 (left), in his images of conflict there is often a sense of life interrupted. Bystanders peek from doorways. Relatives mourn.
It was a dangerous trade. In 1970 his camera took a bullet for him as he zigzagged through a Cambodian paddy field; a week later he was wounded by a mortar, crawling away to evade the Khmer Rouges. ("Did I do this?" he asks in momentary wonderment.) In 1972 he spent four days in a Ugandan prison, where every morning Idi Amin's lorries would take corpses to the Nile to feed to the crocodiles: "I thought I'd had it." Charles Glass, a foreign correspondent and friend, says Sir Don "will endure any amount of discomfort and suffering to get a picture." He complained, Mr. Glass says, only when pettifogging officials barred the path to his destination.
Some wounds didn't heal. Feeling "more elated and more blessed" for surviving, he sensed he was becoming a war junkie. "Every two or three years," he recalls, "I'd have a kind of breakdown." Now, at 83, stories tumble out of him, like the one about a man with a blown-off face he took to hospital in Salvador in 1982, whose "eyes were screaming". Or about the company of marines he saw "chewed up" in Hue. "I think about it every bloody day," he says. "My head is overcrowded with memory."
He blames politicians: "90 of the things I went and photographed was because they bollocksed up." That goes equally for the struggling English towns that he documented between foreign jobs. His close-up portrait of a homeless Irishman in London's East End, wild hair framing a haunted visage, is as wrenching in its way as his battlefields. Cities are "where the real truth is," he reckons. Even his glowering English landscapes seem suffused with threat. For him, the Roman ruins he photographed in North Africa are imbued with the hardship of the slaves who built them.
So his output was always political but, he insists, "it never was art...It's not me." His resistance to that label stems partly from his background ("I never went to school very much"), and partly from a sense of guilt, even self-disgust. To convey the "stench and the smell of war", he had to "connive to bring [viewers] in and hold them", with a compositional skill that transmutes anguish into a chilling beauty. As a result, many of the photos he took for newspapers have come to seem as much archetypal as records of specific events; an existential inquiry into innocence and evil, suffering and endurance, as much as journalism. Their subjects seem both frozen in a dead past and admonishingly alive.
Sir Don invests as much effort in making the pictures as he did in taking them, constantly revisiting old negatives to refine his images. He made all the silver-gelatin prints in the Tate's show himself. Simon Baker, one of the curators, says he has a "very curious, unusual feeling of obligation" to his material, which Mr. Baker sees as a way of "paying respect to the subject". Sir Don still does long, therapeutic stints in his dark room in Somerset, which he likens to being "alone in your mother's womb".
For all that devotion, he doubts that he has made any difference: "Looking back, it served no purpose, my life." He has "been preaching to the converted", he concludes, as he surveys, say, the depredations of Islamic State. "I just don't trust humanity." Then he mentions how, that morning, he passed up a chance to take "the greatest photo in the world". On a London street he saw a businessman drinking his coffee and squinting at his phone, while on the pavement beside him a homeless man huddled in a sleeping bag. But Sir Don didn't have his camera. "I felt naked." • 


Shell-shocked US marine, Hue, Vietnam, February 1968.
Photograph: Don McCullin
Don McCullin's most celebrated image is his portrait of a dazed American soldier, entitled Shellshocked US Marine, Hue, Vietnam. It was taken during the battle for the city of Hue in 1968 and, in its stillness and quiet intensity, says as much about the effects of war on the individual psyche as many of McCullin's more graphic depictions of conflict and carnage. The eyes that stare out beneath the grimy helmet are not staring at the camera lens, but beyond it, into nowhere.
Surprisingly, when I ask McCullin about the photograph, which features in this retrospective of his reportage in Manchester, he grimaces. "It kind of gets on my nerves now," he says, "because it has appeared everywhere. It's like the Eddie Adams shot of the execution of a Vietnamese prisoner."
Lính Mẽo kinh hồn bạt vía vì pháo VC.
Hai con mắt thất thần, nhìn xuyên qua ống kính, tới hư vô!
Bức hình trở thành “thương hiệu” của McCullin. Nhưng khi nhắc tới, ông nhăn mặt: Nó làm tôi đau đầu. Bởi vì nó xuất hiện ở khắp mọi nơi. Chẳng khác chi bức hình xử VC của Eddie Adams.
" Et je suis las de cette culpabilité, las de me dire: Ce n'est pas moi qui ai tué cet homme, ce n'est pas moi qui ai laissé cet enfant mourir de faim. Je veux maintenant photographier des paysages et des fleurs, je me condamne à la paix.
And I am tired of guilt, tired of saying to myself:
"I didn't kill that man on that photograph, I didn't starve that child." That's why I want to photograph landscapes and flowers. I am sentencing myself to peace."
“Tôi quá chán cái tội này rồi. Quá chán vì cứ phải tự nhủ: Đâu phải tôi giết người đó, đâu phải tôi để đứa trẻ chết đói.”
Don McCullin
" J'aime la photographie, je la respecte, je la vénère, je pense à elle tout le temps. Mais je ne veux pas qu'on dise que je suis un photographe de guerre. Je suis un photographe, tout simplement. Et c'est le seul titre que je revendique.
I love photography - I respect it, I worship it, and I think about it all the time. I just don't want people to call me a war photographer.
It's nice to be called a photographer. That's the only title I need. "
Don McCullin
J'admire depuis longtemps le parcours héroique de Don McCullin à travers les régions du monde les plus marquées par l'horreur et la souffrance de ces trente-cinq dernières années.(. .. )
Dans la grande tradition du photojournalisme, que l'on appelle parfois "photographie engagée" ou "photographie
de la conscience", l'ampleur, la franchise, le caractère intime, inoubliable et poignant du travail de Don McCullin n'ont jamais été surpassés.
I have long admired Don McCullin's heroic journey through some of the most appalling zones of suffering in the last third of the twentieth century.(. .. )
In this great tradition of photojournalism, sometimes labeled "concerned photography" or "the photography of conscience", no one has surpassed - in breadth, in directness, in intimacy, in unforgettability - the gut-wrenching work produced by Don McCullin.
Susan Sontag
Ở Việt Nam, McCullin sống giữa đám GI, và rất nhiều trong số họ nghĩ ông khùng. “Họ năn nỉ thiếu điều giúi vô tay tôi khẩu súng, để bảo vệ và rất ư kinh ngạc, khi thấy tôi lắc đầu. Một khẩu súng thì làm gì có chỗ trong bộ đồ nghề của một nhiếp ảnh viên. Bạn có đó, như một quan sát viên khách quan."
Họ nói, bạn của ông nhiều người mang theo súng.
Quả thế. “Dana Stone and Sean Flynn, con trai của tài tử Hồ Ly Út, Errol Flynn [tay này UPI, tác giả 1 série hình GI tra tấn VC trong rừng, treo ngược VC lên cây để hỏi cung. NQT], như phóng ra khỏi loạt phim Easy Rider, phóng mô tô như bay, tay cầm súng, như cao bồi. Tôi nghĩ họ chỉ làm hại, thay vì hay, cho nghề của chúng tôi”.
Cả hai, Stone và Flynn cùng với Gilles Caron, bạn của McCullin, đều bị chết ở Cambodia vào năm 1970/71. Họ bị Khờ Me Đỏ bắt, và giết 1 cách rất ư là kinh khủng, McCullin lặng lẽ nói.
Một người bạn khác, nhà nhiếp ảnh nổi tiếng người Nhật Kyoichi Sawada, cũng bị Khờ Me Đỏ bắt và bị giết sau đó. Tôi [The Guardian] hỏi, ông có nghĩ, ông may mắn?
“Tôi nghĩ thế, thực. Tôi ký tên nhận 1 việc làm chẳng có bảo đảm. Tại sao lại là anh? Chiến tranh là chiến tranh, chiến tranh có nghĩa là chết. Nếu bạn tới đó, mà về được, bạn may mắn”.
Sawada là người đã chụp hình McCullin khi ông bị thương do miểng pháo, và nằm tại 1 bịnh viện dã chiến tại Phnom Penh, 1970. Ông nói, “Sợ nhất, là lần bị bắt bởi binh lính của Idi Amin ở Uganda, và bị giữ làm tù binh 4 ngày. Họ đào hố ngay bên ngoài phòng giam, và cái cảm giác một chuyện gì đó sẽ xẩy ra làm bạn nổi da gà, và thật khó mà quên nổi.”
Sawada là bạn thân của Gấu! Thực sự là vậy. Gấu đã viết về anh trong bài viết Tên của cuộc chiến, nhưng, bữa nay bèn nhớ ra, anh là người độc nhất tặng quà cưới, rất bực khi thấy Gấu không mời dự, và khi biết đám cưới tại Cai Lậy, đầy VC ở đó, thì bèn cười, và dẫn Gấu qua terrace ở mãi tít trên thượng lầu khách sạn Majestic làm 1 chầu ăn sáng.
Một nhiếp ảnh viên của UPI, Gấu quên mất tên, bị VC giết, vì đưa cái máy hình hướng về phía họ, và họ nghĩ, đó là khẩu súng. Trong chiến tranh, làm một quan sát viên khách quan cũng khó lắm. Trong cuộc chiến Việt Nam, hình xử VC của Loan đâu có khủng bằng hình VC làm thịt cả 1 loạt ký giả, nhiếp ảnh viên, ngồi xe Jeep lùn, có gắn tấm bảng Press, trong trận Mậu Thân?
Họ bị bắt, và sau cùng, bị giết, xác nằm la liệt trên xe Jeep lùn, có cái nửa trên sàn xe, nửa dưới mặt đường.
Sau này, Trần Bạch Đằng, khi được hỏi, ai ra lệnh giết, đã lắc đầu, nói, không biết. Phải có người ra lệnh, vì họ bị giữ cũng lâu, có thể VC tính đem ra tận ngoài Hà Nội trình diễn cũng nên, nhưng khi thất thế, phải rút khỏi thành phố, đã ra lệnh giết, giống như ở Huế.
Khoảng gần nửa đêm, UPI vớ được hình đặc biệt, bằng mọi giá phải chuyển ngay đi Tokyo: Chừng trên dưới một chục ký giả, phóng viên ngoại quốc, ngồi xe díp lùn có gắn bảng báo chí, Press, ở kính trước, không may bị Việt Cộng tóm được tại khu chợ Thiếc. Sau cùng là thảm sát. Người gục chết trên vô lăng, kẻ vắt nửa khúc đầu trên sàn xe, nửa khúc đuôi trên mặt lộ. Sau này, khi cuộc chiến nghiêng về phía Miền Bắc, dư luận thế giới hình như chỉ còn nhớ cảnh tướng Loan xử bắn tù binh ngay trên đường phố. Hôm sau, Horst Fass, trưởng phòng hình ảnh AP, thay vì gọi điện thoại than phiền với Trưởng Đài Vô Tuyến Điện Thoại, anh viết văn thư tố cáo gã chuyên viên trẻ, Jeune Technicien, nhân viên Bưu Điện làm cho UPI, đã gửi hình trong giờ giới nghiêm. Sau cùng mọi chuyện cũng ổn thỏa, vì ngay những ngày đầu biến cố Mậu Thân, khi hai bên đang tranh giành từng viên gạch, hoặc đánh cuộc xem tao Dù hay mày Biệt Động Thành, ai chết trước tại Đài Phát Thanh Sài-gòn ngay kế bên, khi đám quân cảnh Mỹ đang vật lộn tay đôi với Việt Cộng tại Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ cách đó cũng không xa, gã chuyên viên trẻ do nhà ở cạnh Đài, lại đúng đêm trực nên đã một mình "tử thủ", sau thêm tay phóng viên AP được đám lính Dù, lính chiến xa mở vòng kẽm gai cho vào bên trong phòng tuyến. Gã chuyên viên trẻ đã chuyển hình cho AP, giùm ông bạn già trước cũng nhân viên Bưu Điện nhưng bị An Ninh Quân Đội cho đi nằm ấp một thời gian dài, khi được thả bị Bưu Điện cho về hưu non, do có kẻ tố cáo ông là Việt Cộng nằm vùng ngay từ hồi còn ông Diệm. Sự thực ông bị một đồng nghiệp mưu hại chỉ vì nhất định không vào đảng Cần Lao hay tham gia phong trào Cách Mạng Quốc Gia. Những ngày đầu tháng Tư, AP đề nghị cho cả gia đình ông đi Mỹ, nhưng ông từ chối.
Cõi khác

Huế Mậu Thân


GI quăng lựu đạn, liền sau đó, trúng đạn VC.
Marine américain lancait une grenade quelques secondes avant d'être blessé
à la main gauche par un tir, offensive Hué, sud Viet-nam, 1968


Nhìn lại cuộc chiến Việt Nam
Với gương mặt khắc khổ, giọng nói từ tốn, ông McCullin kể lại cảm xúc và những nỗi bất an của mình qua một số bức ảnh tiêu biểu ông đã chụp tại cuộc chiến Việt Nam từ năm 1965 đến 1973 khi còn là phóng viên ảnh chiến trường cho tờ The Illustrated London News.
"Tôi đã chụp những bức ảnh mà có lẽ bây giờ sẽ không ai cho phép chụp nữa".
Đó là những bức ảnh đầy biểu cảm về sự tàn khốc của chiến tranh Việt Nam cho tất cả các bên: lính Mỹ và đồng minh, Việt Nam Cộng Hòa, Bắc Việt, và những người dân thường bị kẹt giữa nhiều làn đạn.
"Cuộc chiến tại Việt Nam là một cuộc chiến hết sức phức tạp. Nó không chỉ đơn thuần là cuộc chiến giữa miền Bắc và miền Nam Việt Nam, mà còn là Chiến Tranh Lạnh, chiến tranh ý thức hệ, và còn có thể là cuộc chiến giành độc lập nữa"
Tuy có trong tay thẻ báo chí do chính phủ Việt Nam Cộng Hòa cấp, nhưng Don McCullin đã chọn không chỉ thể hiện cái nhìn của quân đội Mỹ và Việt Nam Cộng Hòa qua ống kính của mình.
Sự tự do báo chí ông có được trong những năm 60 được ví như một 'tờ ngân phiếu trắng', cho phép ông được toàn quyền tự do chụp ảnh, được sử dụng cả trực thăng khi cần thiết để đi đến những vùng giao tranh nguy hiểm và nóng bỏng nhất.
Ông đã tận dụng cơ hội đó để chụp những bức ảnh mà ông cho là đại diện cho ba điều: bản thân ông, tờ báo London News, và tính nhân văn.
Còm của Gấu Cà Chớn:
Tại sao lũ Ngụy lại ngu đến như thế, nhỉ?
Cho phép tay này 1 "ngân phiếu trắng"?
Mất nước là đúng quá rồi!
Kinh nghiệm riêng của GCC:
Đám Ngụy rất quí nhà báo, chứ không hẳn là sợ. GCC, có trong túi cái thẻ ký giả nhật báo Tiền Tuyến dởm, do PLP cấp riêng cho, chỉ để đêm đêm ghé thăm Cô Bạn, ở mãi tít bên Chợ Lớn, khi về lỡ bữa nào quá giờ giới nghiêm, bèn móc bóp giơ thẻ ra 1 phát, là anh lính nào cũng "nể ra mặt", xê ra cho Người đi làm phóng sự chiến trường!
Don McCullin parle du moment fugitif où s'établit le rapport avec son sujet, l'instant du "oui". Ce moment d'intimité nue, lorsque lui ou elle le voit et lui pardonne, au seuil de la mort, de la famine, d'un chagrin inconsolable, quand leur enfant git mort sur le sol de l'entrée, tué par une bombe lors de l'attaque : quand même "oui.
Qui, prenez-moi. Qui, prenez-nous.
Qui, montrez au monde ma souffrance."
McCullin is talking about the elusive moment of connection with his subject - the "yes", the moment of naked affinity where he or she sees him, and forgives him, at death's edge, starving, inconsolably bereaved, when their own child lies dead on the hall floor, bombed in the attack: still "yes. Yes, take me. Yes, take us.
Yes, show the world my pain."
John Le Carré 
John Le Carré dans la préface de Au coeur des ténèbres, Robert Laffont, Paris, 1980.
John Le Carré from the preface of Heart's of Darkness, Martin, Seeker & Warburg. London, 1980.

Don McCullin  nói về khoảnh khắc lẩn trốn, khi, chủ và khách là một, khoảnh khắc thân quen xuồng xã, khi anh ta, hay cô ta nhìn thấy anh và tha thứ cho anh, ở bực thềm của cái chết, của cái đói, của cái đau thương không làm sao an ủi được, khi đứa con của họ nằm chết trên mặt đất, ngay lối vào, do bom nổ trong cuộc tấn công: thì vẫn là tiếng
Hãy chụp tôi đi. Hãy chụp chúng tôi. Hãy chỉ cho thế giới nỗi đau của tôi.” (1)

John Le Carré: Trong lời Tựa cho cuốn Trái Tim Của Bóng Đen, Robert Laffont, Paris, 1980.
Cái từ "ma", “my” trong "ma souffrance", "my pain", quá thần sầu. Câu tưởng đơn giản, mà kinh khủng quá.
Đây là cái ý mà Steiner đã từng nói tới: Vào thời “You Tube”, thì độc giả, kẻ chụp hình, khán giả...  cũng là đồng phạm với tên sát nhân.
Eddie Adams, tay Mẽo
chụp hình tướng Loan giết VC cũng nói như vậy: Loan giết VC bằng khẩu súng, tôi giết Loan bằng tấm hình.
Theo từ điển trên mạng :
• ELUSIVE (adjective)
 The adjective ELUSIVE has 3 senses:
1. difficult to describe
2. skillful at eluding capture
3. be difficult to detect or grasp by the mind
Familiarity information: ELUSIVE used as an adjective is uncommon.
K dịch một cách trần trụi là " khó tả" . Elusive moment of connection : một khoảnh khắc đồng cảm khó tả , một giây phút cảm thông không diễn thành lời .
Mấy người viết văn thường lãng mạn hóa những tình huống rất thông thường . Những nạn nhân chiến tranh ấy biết làm gì khác hơn là lặng yên khi họ sống dưới sự khống chế của các bên ? K nghĩ mấy ông ấy chỉ biện hộ cho những tấm hình đó thôi hà .

Tks all.
Bà mẹ 24 tuổi và đứa con, Biafra, Nigeria, 1969
Between photographing the construction of the Berlin Wall in the summer of 1961 and his work on the ravages of AIDS in southern Africa in 2001, Don McCullin has never ceased observing the suffering of others through the major conflicts of four decades. It is a look filled with anger, sadness, and even despair at the unspeakable cruelty man inflicts on his fellow creatures. A gaze charged with disbelief, compassion, and solidarity with the weakest, the destitute, the outcast, and victims of unacceptable circumstance.
Cyprus divided, Congo lacerated, Vietnam bombarded, the Middle East torn, Biafra starving, Bangladesh ravaged, Cambodia murdered, Salvador in uprising, Northern Ireland in revolt, Iraq tortured, Darfur razed.
Neither voyeur, nor hunter, nor really a historian, Don McCullin, self-taught as a photographer and as a reader of the world, is a man with a worn face but a clear and innocent eye, incredulous in the face of barbarism. Through his striking photographs published regularly for twenty years in the prestigious British supplement, The Sunday Times Magazine, he devoted himself to disturbing the weekend comfort of his compatriots by showing them man's injustice to man across the planet. In his pictures, there is something of both Zola and Goya.
At the same time, he declares his own guilt by recognizing that his images are powerless to change the course of events ... just as he could not prevent the death of his father when he was fourteen or, later, of those close to him.+
Trong những bức hình của ông có điều gì của cả hai Zola và Goya. Cùng lúc, ông nói về tội của riêng ông, khi nhìn nhận, những hình ảnh của ông thì vô dụng, chẳng  làm sao thay đổi được dòng sự kiện.


Shaped by War: Photographs by Don McCullin
Shell-shocked US marine, Hue, Vietnam, February 1968.
Photograph: Don McCullin

Don McCullin's most celebrated image is his portrait of a dazed American soldier, entitled Shellshocked US Marine, Hue, Vietnam. It was taken during the battle for the city of Hue in 1968 and, in its stillness and quiet intensity, says as much about the effects of war on the individual psyche as many of McCullin's more graphic depictions of conflict and carnage. The eyes that stare out beneath the grimy helmet are not staring at the camera lens, but beyond it, into nowhere.
 Surprisingly, when I ask McCullin about the photograph, which features in this retrospective of his reportage in Manchester, he grimaces. "It kind of gets on my nerves now," he says, "because it has appeared everywhere. It's like the Eddie Adams shot of the execution of a Vietnamese prisoner."
Now 64, and married for the third time, McCullin lives and works in rural Somerset. These days, he concentrates on landscape photography and has just completed what he says will be his last book, the epic Southern Frontiers: A Journey Across the Roman Empire. "It brings me a kind of peace," he says, "until I hear the local hunters shooting. Gunfire is a prelude to war for me. I feel I'm back there on some godforsaken road passing dying soldiers lying in culverts."
There is a sense when talking to McCullin that he carries a great burden of loss and regret. He has, he says, seen too much in his lifetime and it has left its mark on him. He is recognised as our greatest living war photographer, though he bridles at the term. "Whatever I do, I have this name as a war photographer," he says, ruefully. "I reject the term. It's reductive. I can't be written off just as a war photographer."
This extraordinary exhibition will do nothing to help his cause. Alongside his photographs of conflicts in Cyprus, the Belgian Congo, Vietnam, Cambodia, Lebanon and beyond, many of which have not been seen before, it features contact sheets and magazine spreads from his halcyon days at the Sunday Times magazine in the early 1970s. There is also a wealth of personal material: his passports, his army boots and helmet as well as his many cameras, one of which, a beloved Nikon F, was fractured by a sniper's bullet in a rice field Cambodia in 1970 just as he held it up to his face.
In Vietnam, McCullin lived among the American soldiers, many of whom, he says, thought him mad. "They kept offering me guns for my protection and, to their utter astonishment, I kept refusing. A gun has no place in a ¬photographer's kit. You are there as an objective observer." He tells me that many of his contemporaries did carry guns, though. "Dana Stone and Sean Flynn [son of the Hollywood actor, Errol Flynn] were straight out of Easy Rider, riding around on motorcycles carrying pearl-handled pistols. Cowboys, really. I think they did more harm than good to our profession."
Both Stone and Flynn, along with McCullin's friend Gilles Caron, were killed in Cambodia in 1970/71, having been captured by the Khmer Rouge. "They were held in a jungle clearing and then put to death in the most appalling way," he says quietly. Another friend, the great Japanese photographer Kyoichi Sawada, was also captured there but somehow talked his way free. He, too, was killed later. I ask McCullin if he feels like one of the lucky ones. "I guess so. I signed up for a job where you have no guarantees. Why should you? War is war, war means death. If you go and come back, you are lucky."
It was Sawada who photographed McCullin as he lay wounded in a field hospital in Phnom Penh in 1970, having been hit by fragments of a mortar shell. McCullin says he was most afraid, though, when he was captured by Idi Amin's soldiers in Uganda and held prisoner for four days. "They dug pits outside our cell. The sense that something awful was going to happen was constant and almost overwhelming."
Closer to home, McCullin created some of the most memorable images of the early Troubles. During a riot in Derry, he was blinded by CS gas and recovered in a dingy house that reminded him of his working-class upbringing in Finsbury Park in north London. "I was caught between the two sides, with the Provos warning me off one day and the British army chasing me the next." His images from there are often surreal: a well-dressed young man nonchalantly carrying a wrapped parcel past a soldier who is taking aim at rioters; a woman taken aback in her hallway as soldiers in riot gear rush down her street like samurai. "Oh, that was just a gratuitous piece of luck on my part," he says, smiling. "That woman in the doorway, she makes the picture, really."
I ask him if, even in the chaos of conflict, he thought about formal composition. "Always. Somewhere in your head, you think about how the image will appear later. You have to. You want people to see it and be impressed." He singles out his great photograph of an American soldier hurling a grenade. "I was as much a target for the snipers as he was, but I got the shot that I saw in my head."
McCullin famously prints his own photographs. Has he ever developed a print and been shocked by the result. "The albino boy," he says, without hesitation, referring to his heartbreaking image of a starving Biafran child clutching an empty corned beef tin. "The day I came across that boy was a killer day for me. There were 800 dying children in that schoolhouse. The boy is near death. He is trying to support himself. And to see this kind of pathetic photographer appear with a Nikon around his neck …"
He falls silent again for a moment. "Some times it felt like I was carrying pieces of human flesh back home with me, not negatives. It's as if you are carrying the suffering of the people you have photographed."
At the Imperial War Museum, McCullin's vivid and sometimes shocking testimony is war reportage as it used to be. He would not, he says, want to be a young war photographer in Iraq or Afghanistan. "No way. I mean, the idea of agreeing to be embedded? No. It's an absolute tragedy. We spent years photographing dying soldiers in Vietnam and they are not going to have that anymore. I understand that, but you have to bear witness. You cannot just look away."


Popular posts from this blog


Nguyễn Ngọc Tư