CẦM DƯƠNG XANH



Tiệm này sập tiệm rùi.


Nó chết trước Gấu. Shelter đầu tiên, khi từ Trại Tị Nạn tới, ở ngay kế bên. Cứ mỗi đầu tháng, đi gặp bác sĩ gia đình, là tiện dịp ghé nó. Và mỗi lần như thế, là 1 lần nhớ cô bạn – cô phù dâu ngày nào. Nhà hàng Việt Nam của 1 vị cựu dân biểu VNCH cũng kế ngay đó. Bà vợ là bạn cùng sở, Nha Khảo Thí, của Gấu Cái. Tờ Làng Văn có loan tin vợ chồng Gấu tái định cư tại Canada. Bà hỏi vị chủ tịch PEN địa phương – cũng khách hàng quen thuộc của nhà hàng, nơi thường tổ chức hội họp, ra mắt sách của PEN/Toronto – khi vị này đến shelter để chào mừng vc Gấu, anh hỏi giùm, nếu vợ của ông ta vẫn tên là... Gấu Cái, thì cho tôi hỏi thăm!
Nhờ thế, ngay đêm thứ nhì nơi Xứ Lạnh, là vc Gấu ghé quán ăn. Trong khi hàn huyên, Gấu Cái hỏi thăm về cô bạn. Bà chủ quán nói, chờ tôi 1 chút. Bà chạy đi, rồi chạy lại, đưa tờ Làng Văn, trong có cái quảng cáo của cô bạn, khi đó làm đại diện cho 1 hãng mỹ phẩm Nhật.
Sáng, ngày thứ ba vc cô bạn ghé. Mời đi ăn phở.
Cô tự nhiên cởi
găng tay, cầm tay Gấu, chào hỏi. Bất giác Gấu nhớ lần đầu cầm tay cô, trước khi đi vô Trung Tâm Ba trình diện nhập ngũ… và run lẩy bẩy, Gấu Cái nhìn, lắc đầu, chán ngắt thằng chồng khốn kiếp của Bả!



Lần đầu tiên anh cầm tay em, là bữa đi ciné. Lần đầu, vì hôm sau anh phải đi Trung Tâm Ba Tuyển Mộ Nhập Ngũ Quang Trung. Em như miễn cưỡng "chiều" anh. Ở trong rạp, anh cầm tay em, em giật ra. Bực mình, anh giữ chặt lại. Nghĩ sao, em để yên.
Anh như nghe em nói: thôi được rồi, tui thương ông đó.
Được chưa?





Nguyễn Quốc Trụ

CẦM DƯƠNG XANH

Đâu con phố đơn côi,
như tên thường gọi,
nơi
gương cũ
bóng xưa
gặp gỡ?

Where is that street,
called lonely street,
where broken dreams
and memories
meet? (1)

... Đập cổ kính ra tìm lấy bóng.

Anh biết, chẳng ai tin đôi trai gái yêu thương nhau ngần ấy năm trời chẳng hề có chuyện chiếm đoạt.
Họa là thánh, ngay cả những người bình thường nhất cũng tỏ vẻ nghi ngờ.
Hoặc ngần ngại, khi phải đưa ra một lời kết luận.
Hay là anh không thương em. Hay là em không thương anh, những ngày đó.
Sau ba mươi năm, anh tự hỏi.
Có lẽ không phải vậy. Anh thương em, như bất cứ một người nam thương một người nữ. Muốn sở hữu. Muốn chỉ là của mình. Nhưng đó là những lúc xa, thật xa em, tưởng tượng nếu có em lúc này, lúc nọ...
Khi gặp, anh chỉ thấy em thân thương, giản dị, như một đứa em ruột thịt. Anh chỉ thấy em, như những đứa em gái của em. Anh yêu em như yêu tụi nó.
Anh yêu em, như một người thân thương ruột thịt, mỗi lần anh trở về; bởi vì, ngoài em ra, đâu còn nơi nào để mà trở về?
Sự thực, riêng với anh, có lẽ là, anh đã tưởng tượng ra em. Như một đối đầu, thách đố. Như thể, anh may mắn được gặp em, vậy là quá đủ rồi. Như thể anh quá sợ, cuộc chiến lúc nào cũng soi mói, rình mò. "Mày chê tao nhơ bẩn, chắc gì mày đã hơn tao?", anh nghe như nó nói, với ánh mắt cười cợt, với nụ cười đe dọa. Như thể, anh càng yêu em trong sạch, thánh thiện, nghĩa là bình thường, giản dị chừng nào, cuộc chiến thua chúng ta chừng đó.
Tất cả cái xấu trong cõi đời này, là do lơ là, đối với một chút chi mong manh, dễ vỡ. Cái xấu hoàn toàn là do sự bất cẩn của chúng ta. Và cái tốt chỉ nẩy sinh, do sự kháng cự, chống lại nó*... Nhiều lần anh tự hỏi, chẳng lẽ giản dị như vậy sao, chẳng lẽ chúng ta giản dị chọn lựa sự lãng quên?
Có những lần, anh đã trách em. Hình như em quên tất cả những một tí, những một chút kỷ niệm, Đâu có nhiều, tuy mấy năm trời quen biết. Nhưng sau này anh hiểu. Một lần lên xe, là cả quãng đời cũ xưa coi như đoạn tuyệt. Cha mẹ, anh em, còn cũng đành nữa là...
Đã từ lâu, anh đi đâu cũng có em. Anh gói em, ở nơi nương náu giản dị nhất: anh giấu em trong nỗi vui của anh như một tờ thư ngập ánh mặt trời.
(Cela fait longtemps que je ne sors plus sans toi. Je t’emporte dans la plus simple cachette qui soit: je te cache dans ma joie comme une lettre en plein soleil)*
Anh vẫn phục người Tây phương. Họ rất kính trọng những kỷ niệm riêng tư của nhau.
Hình như chỉ có một lần độc nhất, anh hôn em, từ phía sau, bên dưới mớ tóc, trong dáng đi vội vàng của em, sau khi vừa đi đâu về. Anh vô tình đụng tới tâm hồn, thể xác em, khơi dậy ở em, nữ tính, và anh thấy toàn thân em run rẩy. Và anh tự nhủ, sẽ chẳng bao giờ, chẳng bao giờ... nữa.
Rồi một lần trong những ngày Mậu Thân cay nghiệt. Bữa đó khuya, hai đứa ngồi nơi phòng khách. Trong khi nói chuyện, như vô tình, hoặc làm như vô tình, tự nhiên em nói: Anh được tất cả rồi, còn muốn gì nữa? Thoạt đầu, anh ngạc nhiên, rõ ràng là anh đâu muốn gì... anh như ú ớ biện minh với chính mình. Rồi anh hiểu, và anh vô cùng cảm động. Anh biết, em muốn nói, em thương anh, vậy là đủ rồi. Như thể em muốn nói một điều thật là giản đơn, cho nên cũng thật khó hiểu: em trở thành đàn bà, ngay phút đầu tiên chúng ta nhìn thấy nhau.
Lần đầu tiên anh cầm tay em, là bữa đi ciné. Lần đầu, vì hôm sau anh phải đi Trung Tâm Ba Tuyển Mộ Nhập Ngũ Quang Trung. Em như miễn cưỡng "chiều" anh. Ở trong rạp, anh cầm tay em, em giật ra. Bực mình, anh giữ chặt lại. Nghĩ sao, em để yên. Anh như nghe em nói: thôi được rồi, tui thương ông đó. Được chưa?
Bao nhiêu năm, anh vẫn thường tự hỏi, nếu không có những ngày tháng cay nghiệt đó, anh có thương em nhiều đến như vậy không.

Anh viết kể từ khi em đọc,
Chữ sao muộn màng so với cuộc đời của chúng ta.
J'écris depuis que tu me lis.
Les mots sont en retard sur nos vies. *
Không phải người ta viết để trở thành nhà văn.
Viết là lặng lẽ trở về với tình yêu thiếu vắng của tất cả tình yêu.**

Cái phần thiếu vắng, có thể là tất cả những gì anh đang tự hỏi.

Nguyễn Quốc Trụ

___________

*Christian Bobin: L’inespérée.
** Christian Bobin: La part manquante.

(1) Lời nhạc, theo Trúc Chi.
LONELY STREET
Where's this place called "Lonely Street?"
I'm looking for that lonely street
I've got a sad, sad tale to tell
I need a place to go and weep
Where's this place called Lonely Street?

A place where there's just loneliness
Where dim lights bring forgetfulness
Where broken dreams and mem'ries meet
Where's this place called Lonely Street?

Perhaps upon that Lonely Street
There's someone such as I
Who came to bury broken dreams
And watch an old love die.

A place where there's just loneliness
Where dim lights bring forgetfulness
Where broken dreams and mem'ries meet
Where's this place called Lonely Street?

Where's this place called Lonely Street?
(Song written by Carl Belew, Kenny Sowder, and W.S. Stevenson
and performed by Andy Williams)





















Comments

Popular posts from this blog

TDT

Hoàng Hạc Lâu

Bi Khúc