Valentine's Day


*




Valentine’s Day Poems for Married People

http://www.newyorker.com/humor/daily-shouts/valentines-day-poems-for-married-people?intcid=mod-most-popular

Our love is like the padlocks on the Pont des Arts, in Paris—
Thousands of locks, symbols of unbreakable love.
Isn’t that beautiful?
Apparently, though, all those locks are too heavy for the bridge.
Did you hear this?
I read it somewhere.
The locks are weighing the bridge down.
So you know what they’re going to do?
They’re taking them off with bolt cutters and throwing them out.
Isn’t that beautiful, too?
So now the people aren’t locked together anymore.
They’re free to maybe see other people.
I thought that was interesting.


DUSKO NOVAKOVIC
[1948-]

Author of some dozen collections of poetry, Novakovic studied literature in Belgrade and has worked over the years as an editor for some of the leading Serbian literary magazines and newspapers. The poems translated here come from his two recent books: Scatterbrain's Drawing (2002) and The Idiot and His Teacher (2007).

The Kiosk Was Closed

I went along the avenue farther and farther
And down side streets and even farther than that,
Until I caught sight of you under a light pole,

O, thrown, half-burnt cigarette from a stranger's mouth!
Drawing a breath of your blazing heart
Has meant more to me since that day than any love poem.

Charles Simic dịch và giới thiệu, trong tuyển tập thơ Serbia, Ngựa Sáu Cẳng, “The Horse has six legs”.

Bài thơ này, Gấu nhớ là đã giới thiệu rồi. Nhớ là có nhờ K hiệu đính nữa, vậy mà tìm hoài không thấy.
Đành dịch lại.


Kiốt đã đóng cửa

Tôi đi theo con phố, đi, đi mãi, xa, xa nữa
Tới những con phố nhỏ, và, xa hơn thế
Tới khi tóm được anh, đứng dựa cái cột đèn

Ôi, nửa điếu thuốc từ miệng kẻ lạ
Hít 1 hơi thật dài từ trái tim cháy bỏng của anh
Làm tôi sướng điên lên
Sướng hơn nhiều
So với bất cứ 1 bài thơ tình nào

Ui chao, THNM, lại nhớ đến thơ của 1 nữ thi sĩ:

Tôi xa Người như xa cơn mưa
Tóc tôi còn ướt đến bây giờ

Hai câu thơ trên, để thấm nó - hít 1 hơi thật dài... -  là phải liên tưởng tới 1 thần thoại Trung Hoa, "cái gì gì", Thiếp, sáng làm mây, tối làm mưa...

Câu thơ tiếp theo, làm nhớ ngược lại, tới bài thơ trên:

Nhớ tôi, Người có châm điếu thuốc?
Bí Mật của tôi
My Secret
Charles Simic
“Thơ thì làm ở trên giường, như Êu”
“Poetry is made in bed like love”
“For a lazy man I’m extremely industrious.”
—William Dean Howells
Như 1 tên đại lãn, tôi cực kỳ siêng năng.
 Nhà văn nào thì có cũng có bí quyết về cái cách mà họ làm việc. Với tôi, thì là viết ở trên giường. Bảnh quá nhỉ, bạn có thể nghĩ như vậy. Mark Twain, James Joyce, Marcel Proust, Truman Capote, và cả một đống những nhà văn khác, thì cũng vừa đo giường vừa viết như tôi. Vladimir Nabokov còn thủ cả một mớ thẻ văn ở dưới gối, phòng hờ những lần ngủ đếch được, thì bèn lôi ra, nào, bi giờ mình mần thịt em Lo, em Li, em Ta, mỗi em một cú. Tuy nhiên, tôi chưa từng nghe về những nhà thơ khác mần thơ trên giường – tuy nhiên, chuyện quá tự nhiên, “quá tình” nếu như mà bạn mượn cái lưng trần của em, và bèn đi một dòng thơ?
Thực, thì có Edith Sitwell, người mà theo như truyền thuyết, nằm trong quan tài, sửa soạn cho nỗi ghê rợn cực lớn lao đối diện với trang giấy trắng. Robert Lowell nằm dài trên sàn, và viết, và tôi thỉnh thoảng cũng làm như thế, nhưng thú thực, tôi thích một cái nệm, và lạ làm sao, tôi chưa hề bị cám dỗ bởi 1 cái trường kỷ, một cái võng, hay bất cứ 1 cái ghế dễ chịu, thoải mái nào khác.
Vì một lý do nào đó, tôi chưa hề thố lộ với ai, bí quyết sáng tạo của rôi, như ở trên vừa kể ra. Vợ tôi thì biết, tất nhiên, và tất cả những con mèo, con chó mà chúng tôi đã từng nuôi.
SEPARATION

I read almost with envy my contemporaries' verse:
divorces, partings, wrenching separations; anguish, new beginnings, minor deaths;
letters read and burned, burning, reading, fire, culture,
anger and despair-the very stuff of potent poems;
stern verdicts, mocking laughter of the lofty moralists,
then finally the triumph of the all-enduring self.

And for us? No elegies, no sonnets about parting,
a poem's screen won't rise between us,
apt metaphors can't sever us,
the only separation that we don't escape is sleep,
sleep's deep cave, where we descend alone
-and I must keep in mind that the hand
I'm clasping then is made of dreams.
Charles Simic
Tôi đọc mà phát thèm thơ những người cùng thời:
Ly dị, bỏ đi, đau đớn mỗi người một ngả
Nhức nhối, khởi đầu mới, chết lãng xẹt;
Thư đọc, và đốt, cháy, đang đọc, lửa, văn hóa
giận dữ và chán chường - bảnh nhất thì cũng chỉ tới cỡ đó, thứ thơ ca mãnh liệt;
những lời tuyên án nghiêm khắc, cái cười chế nhạo của mấy đấng đạo đức kiêu căng
Và sau cùng là sự chiến thắng của cái tôi to tổ bố, vừa dai vừa dài vừa dở như hạch.
Và cho chúng ta ư? Không bi khúc, ai điếu, không trường đình, đoản đình tiễn biệt
Màn hình bài thơ không hiện ra giữa chúng ta
ẩn dụ oách hay không oách chẳng thể phục vụ chúng ta.
Cú chia cách độc nhất mà chúng ta không thể trốn thoát là… ngủ.
Cái hang sâu hoắm của giấc ngủ, nơi chúng ta xuống, một mình -
Và luôn tỉnh táo, ghi vô trong đầu, cái bàn tay
[Ở trong rạp xi nê, bữa trước khi đi trình diện
Trung Tâm Ba Tuyển Mộ Nhập Ngũ, Quang Trung]
Cái bàn tay mà Gấu cầm bữa đó,
thì làm bằng những giấc mộng.


*
Fernando Pessoa
Note: Bài thơ trên TV đã dịch, nhưng không làm sao kiếm ra. Đành dịch một lần nữa vậy, vì bất ngờ, GCC nhớ ra cái điệu nhạc trên là của một bài nhạc sến.
1 giai thoại liên quan tới bản nhạc này. BHD lần ngân nga, thời gian bản nhạc thịnh hành, cuộc tình còn ngon cơm, khoẻ re,"đường vào tình yêu trăm lần vui vạn lần buồn"...,"đôi khi lầm lỡ, [đánh mất ân tình cũ] đánh chết nhân tình cũ…."
Và bèn cười!
Bi giờ thì hiểu ra rồi.
Em quả đánh chết thằng cha Gấu thiệt! Hà, hà!
Gấu nghe trong đêm,
chạy dài theo con phố 
Gấu nghe trong đêm,
chạy dài theo con phố,
từ một quán hầm lân cận,
một điệu nhạc xưa,
không rõ là bản nào.
Và nó làm Gấu bỗng nhiên nhớ
điều chưa từng nhớ. 
Điệu nhạc xưa? Cái đàn ghi ta cũ.
Gấu không thể nói về điệu nhạc, không thể nói….
Gấu cảm thấy nỗi đau nhỏ máu,
nhưng không thể nhìn thấy cái móng cào
Gấu cảm thấy - không khóc-
rằng thì là Gấu đã khóc rồi. 
Quá khứ nào điệu nhạc mang lại cho Gấu?
Chẳng phải của Gấu, hay của bất cứ ai, mà chỉ là quá khứ:
Mọi chuyện, mọi điều thì đều đã chết
Cho Gấu, hay cho mọi người,
trong thế giới qua đi, qua đi...
Tới giờ rồi. Giờ nghỉ chơi với cuộc đời
Nó khóc, và Gấu khóc, trong đêm buồn
Đó là nỗi sầu đau, là lời thở than mập mờ,
không làm sao định nghĩa được
Về mọi điều hiện hữu, bởi vì nó hiện hữu (1)

(1)
Khổ thơ chót, GCC dịch trật:
Chính là thời gian, cái thời gian đã lấy đi đời sống,
đang gào than, và tôi khóc giữa đêm buồn .
Chính là nỗi tiếc thương, một lời than vãn rất vu vơ,
về những gì hiện hữu, vì nó đang hiện hữu .
(Nói một cách hơi cải lương rằng thì là - nhưng không bảo đảm đúng- :
Đời sống đã mất, nỗi đau vẫn còn )
K.
Tks. Many Tks
NQT
Đời sống đã mất, nỗi đau vẫn còn. Đúng như thế.
GCC mấy ngày hôm nay đau nỗi đau, giả như mình… đi xa, thì có còn nhớ.... BHD nữa không?


Year Ago Today
Cuộc Tình Thực: Real Romance
[Bài viết cho Valentine's Day]
Trên tờ Người Nữu Ước, 22 Tháng Sáu, 2009, có bài viết về nhà văn nữ được ưa nhất, America’s favorit...
See More

Trên tờ Người Nữu Ước, 22 Tháng Sáu, 2009, có bài viết về nhà văn nữ được ưa nhất, America’s favorite writer, Nora Robert.
Tác giả bài viết nhắc tới 1 cuộc thăm dò dư luận, vào mùa hè năm trước đó, của một website, Smart Bitches, Bướm Khôn, với câu hỏi, cái dòng nào sến nhất [tình nhất, nhức nhối nhất….] nó “cắm” vào bạn, như “thịt chích vô thịt nhớ nhau trọn đời”, như ca dao Mít phán, là dòng nào, của tác giả nào…
Nữ văn sĩ Anh, Jane Austen được vài phiếu:
Mi chích hồn [“hồn” nhe!] ta. Khiến ta nửa hấp hối, nửa hy vọng.
"You pierce my soul. I am half agony, half hope".
GCC bỗng nhớ đến những câu, như dấu ấn một thời, thời Gấu còn trẻ măng, của những em nữ văn sĩ Mít thời danh thời đó, thí dụ “Mưa không ướt đất”, “Em lên anh nhé”, hay “Mèo Đêm”, “Lao Vào Lửa”, hay, hay…
Nhưng phải đến già, sắp di xa, thì mới nhận ra, cái câu đau thương nhất, là của 1 cô em gái, trong cái truyện ngắn Trăng Huyết, của Ngọc Minh:
Hãy tha thứ cho tôi. Hãy tha thứ cho anh em tôi...
Valentine's Day, 2013
http://tanvien.net/Dayly_Poems/Valentine_Day_2013.html
23 hrs •
NGÀY NHÂN TÌNH NĂM 2015
https://www.facebook.com/profile.php…
Note:
Tình Nhân mới đúng.
Nhân tình thì đi với nhân ngãi. Tinh Nhân thì đi với Valentine!
Đếch thèm ghé xuống bãi biển chót
Con vịt giời già [GCC] một mình bay qua đêm

Hà,hà!
Buson đi 1 đường lèm bèm về bài Hai Cu này:
Kishu ở mép bờ phiá nam dưới mặt trời.
Không chịu đáp xuống, con chim, một mình với một mình, cứ thế bay.
Nó tính bay đi đâu, tôi tự hỏi,
Kiếm.... nhân tình hay tình nhân?
Tôi cứ ưu tư hoài về thằng cha GCC, con vịt giời già này,
Với ngàn ngàn con sóng phía trước nó.
Note:
Tiếng Mít, cùng 1 tiếng, viết ngược, xuôi, là đã khác nghĩa.
Với “nhân tình”, ta có hai từ thường gặp, “nhân tình thế thái”, dùng để chỉ cái tính tình, cách đối xử của 1 vùng đất, thí dụ, và “nhân tình nhân ngãi”, để chỉ liên hệ trai gái.
Nhân tình để chỉ những cặp qua đường, "phán 1 phát rồi đi" - đại khái thế - trong khi tình nhân, lover.
Thi sĩ Mít, làm thơ dở, 1 phần, là do dốt tiếng Mít.
Vốn tiếng Mít ít ỏi, vốn tiếng mũi lõ, không có, thế là cứ quanh quẩn, vài ý, vài hình ảnh, lập đi lập lại. Cái trò ngồi bên ly cà phê, nhớ bạn hiền cũng làm thơ Mít trở thành nhàm chán. Mai Thảo có hình ảnh, thơ đồng phục, để chỉ thơ Mít. Quá đúng.

Comments

Popular posts from this blog

TDT

Hoàng Hạc Lâu

Bi Khúc