Lục bát Viên Linh




Seamus Heaney wins £10k Forward poetry prize for Human Chain
Collection of poems inspired by Heaney's experiences after a stroke recognized by Britain's most valuable poetry prize
Seamus Heaney tonight won Britain's most valuable poetry prize – for a volume of verse inspired by his experiences after a stroke.
The £10,000 Forward award for best collection went to his Human Chain poems, his first since his stroke in 2006.
Ruth Padel, chair of the judges, said the work, published by Faber & Faber, was informed by being "on the brink", and called it "a collection of painful, honest, and delicately weighted poems", and "a wonderful and humane achievement".
Heaney, 71, suffered the stroke in 2006 in County Donegal in an episode that, he has said, left him "babyish".
One of the poems in his 12th collection, Chanson d'Aventure, is set during an ambulance journey on the way to hospital in which, he said, he was crying for his father. 
Seamus Heaney, 71 tuổi thắng giải ‘Forward poetry prize’ nhờ tập thơ ‘Human Chain’, làm sau khi xém bị tim quật ngã, và tay chủ khảo gật gù, đúng là một ‘tuyển tập những bài thơ đau nhức, chân thật và có trọng lượng một cách thật là thanh lịch’, một ‘thành tựu nhân văn tuyệt vời’
Colm Tóibín, trong bài điểm tập thơ viết:
Heaney saw poetry itself, no matter what its content or tone, standing against the dull thought of life as a great emptiness. "When a poem rhymes," Heaney wrote, "when a form generates itself, when a metre provokes consciousness into new postures, it is already on the side of life. When a rhyme surprises and extends the fixed relations between words that in itself protests against necessity. When language does more than enough, as it does in all achieved poetry, it opts for the condition of overlife, and rebels at limit."
Heaney nhìn thơ - tự thân nó, dù nội dung, dù giọng điệu - đứng sừng sững, nhằm chống lại cái tư tưởng cù lần về cuộc đời, như là một Cõi Trống Rỗng to tổ bố. Khi vóc thơ hiện ra, khi một khúc thơ tạo dáng, bằng cách hục hặc, gây hấn với ý thức, thì nó bèn ở về phía của cuộc đời. Khi một nhịp thơ gây kinh ngạc, và đẩy những liên hệ cố định giữa những từ, thì tự thân, là đã phản ứng chống lại sự cần thiết. Khi ngôn ngữ làm quá cái đủ rồi, đòi cái hơn cả cái đủ rồi, như nó từng làm trong mọi cõi thơ đã hoàn tất, nó chọn điều kiện về một cõi ‘trên đời’, và nổi loạn ở cõi biên cương giới hạn nó.
*
*
*








Comments

Popular posts from this blog

TDT

Bi Khúc

Hoàng Hạc Lâu