LIU XIABO


*



Rạng sáng ngày 4/6/2007, ở Viện giáo dưỡng lao động, thành phố Đại Liên

Cái ngày đó
        Tưởng niệm 8 năm ngày 4/6

Cái ngày đó
là một thứ bệnh chứng
kể từ khi tổ tiên loạn luân lần đầu
thì bèn di truyền lại
tiềm ẩn trong tinh dịch hoàng đế
làm nên số phận
Cái ngày đó đã chọn
loại con cháu không có sức miễn dịch
Nữ Oa lấy bùn đất làm ra người và vá trời
Tinh Vệ lấy sinh mạng lấp biển
Chỗ khác dị trong con người Đàm Tự Đồng
cũng không thể vãn hồi
sức khỏe của một dân tộc

Chứng bệnh nan y 5000 năm
bỗng nhiên có được thuốc hay

Cái ngày đó
đã cho xương cốt yếu nhược
một cơ hội vững mạnh
từ một tấm gương cho đến cả bầu trời
sẽ không còn tìm được lý do gì
để tán thưởng vinh quang hão huyền kiểu AQ

Sự tuyệt vọng của cái ngày đó
đã bức bách chúng ta đến bờ vực
không còn đường thoái lui
Giây phút xương tan thịt nát
chính là lúc căn bệnh được chữa lành

Nếu trong hỗn độn của buổi Sáng thế
chúng ta từng để mình làm một con người
lời dạy thánh hiền khiến chúng ta
có kiêu hãnh, kính sợ, khiêm tốn
Nếu dưới lưỡi dao đồ tể
chúng ta từng ôm xác người tình
thì sao sự sắc lạnh của cái ngày đó
làm sáng bừng ánh mắt của toàn thế giới
lại chỉ không thể làm đau đớn con mắt chúng ta
Vì lẽ gì cánh tay của cái ngày đó
từ nửa đêm giơ lên đến rạng sáng
từ đỏ tươi giơ lên đến lúc tím đen
mà chúng ta lại bò đến, bên dưới chân của đao phủ thủ

Những nam nữ bị lột truồng
bật dậy trong khói xanh của lò thiêu xác
chải đầu, rửa mặt qua quýt, thậm chí
còn không kịp soi gương tự ngắm mình
thì bèn vội vàng bước vào khách sạn năm sao
đi phục vụ chiếc giường lớn trong những gian phòng lộng lẫy
và nụ cười thì mới tinh tế, chuẩn mực làm sao
hệt như xe ngựa đồng trưng bày trong lăng Tần Thủy Hoàng
khiến người ta sững sờ kinh ngạc

Căn bệnh của chúng ta lại tái phát
đó là sự hưởng thụ chưa từng được trải nghiệm
Chúng ta, những kẻ đánh mất linh hồn
ăn mừng chỉ còn lại xác thịt
tứ chi phát đạt là đủ
kẻ theo chủ nghĩa duy vật triệt để cóc sợ điều gì
chúng ta đâu phải tạo vật của Chúa
chưa từng phải lo lắng về Ngày Phán Xét Cuối Cùng
căn bệnh của chúng ta mới đẹp đẽ làm sao
cái đẹp Tây Thi và Lâm Đại Ngọc
gốc rễ là ở căn bệnh này

Chúa đâu thể làm quái gì
những người da trắng có Chúa
thì cũng có Sa-tăng
Những đầu tóc vàng mỗi ngày vào giáo đường
chẳng phải cũng bị AIDS
Ngọn lửa luyện ngục chẳng phải cũng chỉ có thể
thiêu đốt một cách vô ích
lãng phí một cách vô vị
Cái lưới liên mạng thống trị thế giới
cũng không thể trị nổi chứng bệnh này

Ái dà dà
chúng ta là vô sản
ngoài xiềng xích
chúng ta còn cái quái gì khác
sự khốn cùng khiến người ta kiêu hãnh làm sao
không có mắt không có tai
không có miệng không có da
không có tâm linh không có trí nhớ
những người vô sản không có gì cả
chỉ có ngày đó chứng bệnh đó
Căn bệnh chí mạng của người da trắng
làm sao có thể so với chúng ta
Bệnh AIDS còn mới như vậy
chỉ có lịch sử mấy mươi năm
Còn căn bệnh của chúng ta
xa xưa quá cả ngày Chúa giáng trần

Hơn nữa
bệnh AIDS quá yếu
còn phải cần đến giao hợp
không có chút kêu đòi về đạo nghĩa
Còn căn bệnh của chúng ta thâm sâu đến vậy
học nhi thời tập chi
hàm dưỡng lấy hạo nhiên chi khí
đốn ngộ thành Phật
vô tri giả vô úy
vô sản giả vô sỉ
từ Khổng phu tử đến Quách Mạt Nhược
từ Tam hoàng Ngũ đế đến Đường tông Tống tổ
từ Trinh nữ Liệt phụ đến Văn thần Võ tướng
từ Mao Trạch Đông đến Đặng Tiểu Bình
từ thánh hiền đến kẻ đẩy xe bán tương
……………………………………….
Cái dân tộc này của chúng ta
có thể dùng chứng bệnh này chống chọi tất cả
Mỗi người chúng ta
đều phải học cách vô sỉ từ trong tử cung
Và kẻ vô sỉ mới có thể làm được
sự vô úy đích thực-
từ chà đạp sinh mạng đến báng bổ thần linh

Chúng ta dễ dàng phung phí cái ngày đó
như thể chúng ta, chưa từng mắc phải chứng bệnh này vậy. 

DV



*


*   *

*


*

That day
That day
was a disease
passed down from the ancestors' first
Incestuous act through the genes
lurked in the Emperor's sperm
as destiny
That day had been set
offspring without immunity
Nuwa used earth to make humans and mend heaven
Jingwei used her bird-life to fill the sea
Tan Sitong's decapitation
couldn't redeem
the health of a nation
5,000 years of an incurable disease
then a sudden dose of good medicine
That day
gave craven bones
only one solid chance
From a mirror's surface to the sky's expanse
no reason can be found again
to admire an Ah Q-pattern of vanity
That day's desperation
Forced us toward a precipice
With no path of escape
The blink of bodies being crushed bones smashed
Occurred at the moment the disease was retreating
If in creation's innocence
we once considered ourselves human
and the sages' teaching gave us
pride gave us reverence gave us humility
if beneath the butcher’s knife
we had embraced our beloved's corpse
why did the keen blade of that day
illuminate the whole world's gaze
yet our eyes alone were pierced without pain
Why did our arms that day
raise from midnight to first light
raise from bright red to bruised black
and yet we still crawled toward the executioner's feet
Men and women stripped bare
stand up in the dark smoke of the incinerator
wash up, dress in haste, too rushed to even
admire themselves in the mirror
just hurry into the five star hotel
to tend to the huge bed of the luxury suite
with a satisfied smile so exquisitely exact
like the bronze chariot of Qjn Shi Huang's Tomb
that steals people's breath away
Our disease breaks out again
From a pleasure we had never experienced before
our soul was lost
luckily the flesh was left
development of the four limbs sufficient
to become a devoted materialist free of all fears
Yet we are not God's creation
never having to worry about the Day of Judgment
Ahhh ... how beautiful our disease
Xi Shi's beauty Lin Daiyu's beauty
both rooted in this disease
What more can God do
The God of the white race exists
as does their Devil
Each day the golden-haired ones go to church to repent
but could they not have AIDS too
The purgatorial blaze of suffering isn't just
a futile burning
a vain-white waste
the internet which reigns the world
cannot cure this terminal illness
Aiyaya ya ...
We are the proletariat
save for chains
we have nothing
so proud in naked poverty
without eyes without ears
without a mouth without skin
a proletariat who has nothing
but that day that disease
How could such a fatally feared illness
of the white race compare with our disease
AIDS is so young
with only a few decades of history
but our disease is so ancient, exceeds
Christ's birth by a great temporal distance
Some say
AIDS is too shallow
needing sex, not presuming
the slightest moral inspiration
whereas our disease is so deep
takes learning with constant practice
grows with righteous airs
in a flash of Buddha-insight
the fearlessness of the ignorant
the shameless of the proletariat
from Confucius to Guo Moruo
from the Three Sovereigns Five Emperors to the Tang-Song Kings
from the virtuous virgins martyred widows to the court officials
military generals
from Mao Zedong to Deng Xiaoping
from the sages to the street-cart vendors and on and on
******
For this nation of ours
to use this disease as a mass resistance
we must each one
learn shamelessness in the womb
and then the shameless will becometruly fearless-
from trampling on life to blaspheming the gods
We who effortlessly squandered that day
as if we had never suffered such a disease 
 


Comments

Popular posts from this blog

TDT

Bi Khúc

Hoàng Hạc Lâu