Adam Zagajewski

OLD MARX

I try to envision his last winter,
London, cold and damp, the snow's curt kisses
on empty streets, the
Thames' black water.
Chilled prostitutes lit bonfires in the park.

Vast locomotives sobbed somewhere in the night.
The workers spoke so quickly in the pub

that he couldn't catch a single word.
Perhaps Europe was richer and at peace,
but the Belgians still tormented the Congo.
And Russia? Its tyranny? Siberia?

He spent evenings staring at the shutters.
He couldn't concentrate, rewrote old work,
reread young Marx for days on end,

and secretly admired that ambitious author.
He still had faith in his fantastic vision,

but in moments of doubt
he worried that he'd given the world only
a new version of despair;

then he'd close his eyes and see nothing
but the scarlet darkness of his lids.


-Adam Zagajewski (Translated,from the Polish, by Clare Cavanagh.)
[The New Yorker, Jan 21, 2008]

Cụ Mác 



Tôi cố tưỏng tượng ra mùa đông cuối cùng của ông,
Luân Đôn, lạnh, ẩm.
Tuyết đè ngửa, hôn tàn bạo lên phố vắng, lên mặt nước đen thui của dòng sông Thames.
Bướm co ro, run rẩy nhóm lửa nơi công viên.
Có tiếng sụt sùi của những đầu máy, ở đâu đó trong đêm.
Những người thợ nói quá nhanh trong tiệm rượu,
khiến ông không kịp bắt, chỉ một từ.
Có lẽ Âu Châu thì giầu có hơn, và thanh bình,
nhưng người Bỉ vẫn hành hạ xứ Congo.
Còn Nga xô thì sao? Bạo chúa của nó? Siberia, chốn lưu đầy ư?
Ông trải qua những buổi tối mắt dán lên những tấm màn cửa.
Ông không thể nào tập trung, viết lại những tác phẩm đã xưa, cũ,
đọc lại Marx trẻ cho tới hết ngày,
và thầm lén ngưỡng mộ tay tác giả tham vọng này.
Ông vẫn còn niềm tin ở cái viễn ảnh thần kỷ, quái đản của mình,
nhưng vào những lúc hồ nghi,
ông đau lòng vì đã đem đến cho thế giới,
 chỉ một viễn ảnh mới của sự thất vọng, chán chường;
rồi ông nhắm mắt và chẳng nhìn thấy gì nữa, ngoài bóng tối của mí mắt của mình.


 Adam Zagajewski

 From Wikipedia, the free encyclopedia

Adam Zagajewski, left, with Wisława Szymborska.

Wisława Szymborska & Adam Zagajewski (b. 21 June 1945 in Lwów, Soviet Union (now Lviv, Ukraine) is a Polish poet, novelist, and essayist.
He had lived in Paris since 1981. In 2002 he has moved to Kraków. His poem Try To Praise The Mutilated World, printed in The New Yorker, became famous after 9/11. He currently is a faculty member on the University of Chicago's Committee on Social Thought, and teaches two classes, one on fellow Polish poet Czeslaw Milosz.
Adam Zagajewski  sinh ngày 21 tháng Sáu 1945 tại Lwów, Liên Xô (bây giờ là Lviv, Ukraine), là một nhà thơ, tiểu thuyết gia, tiểu luận gia Ba Lan. Ông sống tại Paris từ 1981. Vào năm 2002 ông dời tới Kraków. Bài thơ Hãy cố mà ngợi ca một thế giới bị cắt xẻo, đăng trên Người Nữu Ước khiến ông nổi như cồn sau cú 911.
Hiện dậy hai lớp, một, về nhà thơ Ba Lan Milosz. 
*

Tưởng Niệm Czeslaw Milosz [1911-2004]

Trí Tuệ và Những Bông Hồng
Adam Zagajewski

Try To Praise The Mutilated World

Try to praise the mutilated world.
Remember June's long days,
and wild strawberries, drops of wine, the dew.
The nettles that methodically overgrow
the abandoned homesteads of exiles.
You must praise the mutilated world.
You watched the stylish yachts and ships;
one of them had a long trip ahead of it,
while salty oblivion awaited others.
You've seen the refugees heading nowhere,
you've heard the executioners sing joyfully.
You should praise the mutilated world.
Remember the moments when we were together
in a white room and the curtain fluttered.
Return in thought to the concert where music flared.
You gathered acorns in the park in autumn
and leaves eddied over the earth's scars.
Praise the mutilated world
and the grey feather a thrush lost,
and the gentle light that strays and vanishes
and returns.
Translated by Renata Gorczynski
Adam Zagajewski
[Nguồn: Net: Poemhunter.com]
Misattribution:

This translation is by me, Clare Cavanagh, and not Renata Gorczynski, as noted in both the original New Yorker publication and in Zagajewski's collection, Without End. I'd appreciate your changing the misattribution here. Thanks.

| Posted on 2008-04-01 | by a guest
Self-Portrait

Adam Zagajewski
Between the computer, a pencil, and a typewriter
half my day passes. One day it will be half a century.
Chân dung tự họa
Giữa cái PC, cây viết chì, cái máy đánh chữ
Nửa ngày của Gấu trôi qua
Một ngày nào đó,
sẽ là nửa thế kỷ

Self-Portrait

Adam Zagajewski

Between the computer, a pencil, and a typewriter 
half my day passes. One day it will be half a century. 
I live in strange cities and sometimes talk 
with strangers about matters strange to me. 
I listen to music a lot: Bach, Mahler, Chopin, Shostakovich. 
I see three elements in music: weakness, power, and pain. 
The fourth has no name. 
I read poets, living and dead, who teach me 
tenacity, faith, and pride. I try to understand 
the great philosophers--but usually catch just 
scraps of their precious thoughts. 
I like to take long walks on Paris streets 
and watch my fellow creatures, quickened by envy, 
anger, desire; to trace a silver coin 
passing from hand to hand as it slowly 
loses its round shape (the emperor's profile is erased). 
Beside me trees expressing nothing 
but a green, indifferent perfection. 
Black birds pace the fields, 
waiting patiently like Spanish widows. 
I'm no longer young, but someone else is always older. 
I like deep sleep, when I cease to exist, 
and fast bike rides on country roads when poplars and houses 
dissolve like cumuli on sunny days. 
Sometimes in museums the paintings speak to me 
and irony suddenly vanishes. 
I love gazing at my wife's face. 
Every Sunday I call my father.

Every other week I meet with friends, 
thus proving my fidelity. 
My country freed itself from one evil. I wish 
another liberation would follow.Could I help in this? I don't know. 
I'm truly not a child of the ocean, 
as Antonio Machado wrote about himself, 
but a child of air, mint and cello 
and not all the ways of the high world 
cross paths with the life that--so far— 
belongs to me.



































Comments

Popular posts from this blog

TDT

Bi Khúc

Hoàng Hạc Lâu