Osip Mandelstam



Osip Mandelstam: A Biography by Ralph Dutli (Translated from German by Ben Fowkes); Tristia by Osip Mandelstam (Translated from Russian by Thomas de Waal) - review by Donald Rayfield (literaryreview.co.uk)


The Poet & the Tyrant

Osip Mandelstam: A Biography


Verso 432pp £25 order from our bookshop



Arc Publications 130pp £11.99 order from our bookshop

When in 1960 I first came across Osip Mandelstam’s poetry, nobody in the USSR had enjoyed access to his work since the early 1930s and few even knew of his existence, let alone of his death, as he had predicted, in Stalin’s Gulag. His books had been removed from libraries and bookshops. Only braver readers kept them, sometimes hidden in saucepans at their dachas. From 1958, supported by the CIA, émigré scholars collected what they could from Russian publications of the writings of banned Russian authors; the works were so in demand that students like myself copied them out by hand. Impressionable readers were stunned by the hypnotic musicality of Mandelstam’s early poems, by the penetrating appreciation of the disaster that unfolded – the ‘ship of time going to the bottom’ – during the First World War and the Russian Revolution, by the fine love poems and by the use of biology to elucidate his times.

For a student of Russian literature, Mandelstam is a godsend. Every poem has memorable lines that could be quoted in many imaginable situations. Some are frivolous – ‘Eternal is the taste of fresh whipped cream,/As is the smell of orange peel’ – and others gnomic: ‘Everything has been. Everything will be repeated/And only the moment of recognition is sweet.’ Mandelstam absorbed into his poetics a whole century of Russian lyrical poetry, including Pushkin, Lermontov and Tyutchev, as well as Derzhavin, Batyushkov and Baratynsky, so that his poetry seems to be a conversation with the dead. The influence of classical Greek and Latin poets, German Romantics and French symbolists can be discerned too. Yet you also feel the presence of an acutely nervous, highly reactive personality, steeling itself to face forces that threaten him with destruction.

Ralph Dutli has spent half his life translating Mandelstam’s works into German and has combed all the accessible background material. Dutli’s biography, first published in German in 2003, is thorough and fair. With his translation, Ben Fowkes makes it read as if it was written originally in English. It is likely to become the standard reference work for the English reader. Mandelstam himself shunned biography, declaring, ‘The only biography of a writer is a list of the books they have read’. Dutli ignores Mandelstam’s dictum. The people Mandelstam met and, above all, his contretemps with Stalin dominate over his responses to other writers, living and dead.

Dutli is particularly enlightening on the beginning and the end of the poet’s life. Mandelstam was born in Warsaw in 1891 to a Polish-Lithuanian Jewish businessman and a Russophile mother with intellectual aspirations. Like Paul Celan (a Jew from Chernovtsy, now in Ukraine but formerly in Austria, Poland and Romania), he could have written in Yiddish, Polish, Lithuanian or even German. He opted, however, for Russian: the 1900s was a period when, despite widespread anti-Semitism, Jewish writers in the Russian Empire were deserting Yiddish for Russian. Mandelstam received a very European education from the superb teachers at the Tenishev School, where Vladimir Nabokov a decade later also acquired a multilingual and thoroughly cosmopolitan education. By 1910, still a teenager, Mandelstam, urged on by his mother, had shown his juvenilia to the influential editor of a St Petersburg arts magazine, Apollon, and won a circle of admirers, although they were sometimes patronising about Mandelstam’s mannerisms, emotional outbursts and childlike unworldliness. His closest friendship was with a married couple, the poets Nikolai Gumilyov and Anna Akhmatova, with whom he continued all his life to have real or imaginary conversations (even after Gumilyov’s execution in 1921).

During the early 1910s, Mandelstam became an important figure in the Acemist school of poetry, which counted Gumilyov as one of its leading lights. Acemism, Mandelstam said, was characterised by ‘a yearning for world culture’. The Acemists sought to transcend symbolism, taking an almost sculptural view of poetry as something to be carved from ‘hard’ linguistic material. Mandelstam’s first book was called Stone. Works by his fellow Acmeist poets had similarly mineral titles – Gumilyov’s Pearls, Anna Akhmatova’s Beads, Mikhail Zenkevich’s Wild Porphyry. In 1911, Mandelstam had himself baptised in order to register at the University of St Petersburg, but his family’s bankruptcy forced him to go abroad on a study tour of France.

When the First World War broke out, Mandelstam showed hitherto unsuspected maturity, turning away from the war. When revolution followed, he saw it as a historically predetermined disaster. Like several other poets, he moved to the Crimea to avoid starvation. Here he met his future wife, Nadezhda, a practical and proactive partner, in traditional terms more a husband to the poet than a wife (in their letters they sometimes reversed their genders). Mandelstam then spent a year in Georgia, returning to the USSR in 1920. In the wake of the Bolsheviks’ seizure of power, he felt compelled to settle in Moscow. There, he and Nadezhda lived hand-to-mouth, sometimes in ‘grace-and-favour’ flats, sometimes homeless, despite the success of his second book, Tristia, lauded even by Bolshevik critics, who demanded proletarian, not neoclassical, art.

For several years from 1925, Mandelstam abandoned poetry for prose and translation. However, the suicide of the poet Vladimir Mayakovsky in 1930 seemed to awaken in Mandelstam, as it did in Pasternak, the sense that in the USSR poetic silence was futile and doom inevitable. Mandelstam’s poetry, its ideology challenging Stalinism, was now dangerous. Mandelstam had been under the protection of the ‘darling of the party’, the liberal Nikolai Bukharin, but once Stalin began to eliminate those around him, their protégés were doomed. Mandelstam had already publicly protested at the execution of harmless old bank clerks, but in 1934 he made a suicidally reckless move, reciting a lampoon of Stalin, in which the dictator appeared as a demi-god surrounded by semi-human, fairy-tale creatures, at several gatherings in Moscow. Initially, the tyrant was merciful: Mandelstam was allowed to live in Voronezh, five hundred kilometres south of Moscow, for three years. Eventually, however, he was swept away in the feeding frenzy of the Great Terror. He was arrested by the NKVD in May 1938 and died in a transit camp in Russia’s Far East that December.


The power and density of the unpublishable poetry he wrote in Voronezh, which only saw the light of day in the 1970s, established him as an immortal. The Voronezh Notebooks, as this work is now called, survived thanks to the efforts of the poet’s courageous widow and a number of foreign and Russian scholars. It was recognisably the product of the same mind, but the writing was now half-encrypted and sometimes difficult to comprehend because of the invocation of modern science. The Mandelstam transformed by exile was to many an alien. Only when Nadezhda smuggled out her memoirs did we get an insight into what had inspired the late poems.

Dutli could have explored more deeply Mandelstam’s Judaism. Although it was for the baptised Russian poet a deplorable source of anxiety and seclusion, it gave him examples of heroism, from biblical episodes to the 15th-century expulsions from Spain and Portugal. As for the poet’s end, Dutli sifts the probable truth from the vague memories of his fellow prisoners in the camp where he died. But Dutli fails to convey Mandelstam’s strange twinship with his nemesis, Stalin, with whom he shared a first name (variants of Joseph). Phonetic coincidence was always meaningful to Mandelstam. One poem could be about either him or Stalin:

A peacock, when he was a boy, would come to play.
They gave him Indian rainbows as a meal,
His milk was poured from rosy-coloured clay,
They didn’t stint the cochineal.
A knot of bones is built up from the pile;
The knees, the hands and shoulders humanised,
He smiles his vast extended smile
And thinks in bone and senses with his forehead
And tries to recollect his human guise.

Mandelstam and Stalin shared an interest in Lamarckism. Stalin was taken with Lamarck’s theory that acquired characteristics could be passed on, a notion that appeared to back up his belief that Homo sapiens would evolve into Homo sovieticus. Mandelstam appreciated Lamarck’s idea that after reaching its peak with Mozart, evolution could go into reverse:

Perhaps before my lips the whispering was born,
In treelessness the wind was blowing leaves,
And those to whom our life work is bequeathed
Have long ago acquired their final form.

For a Western reader with no experience of totalitarianism, perhaps the best parallels to Mandelstam and Stalin’s relationship lie in the distant past. If we read Sir Walter Raleigh’s poems written in the 1610s in the Tower of London, while King James I of England was deliberating whether to put his death sentence into effect, we get a feeling for the situation in which Mandelstam found himself.

Biographers need to attend to the books their subjects read and the music they listened to as well as the places they visited and the persons they loved or hated. The biographer of a poet who wrote in a different language faces another, almost insuperable, difficulty: to provide English versions of the poetry that speak to the reader. Dutli himself has translated every one of Mandelstam’s poems into German. Fowkes occasionally translates Dutli’s German versions into English, but more often makes use of existing English translations of Mandelstam’s poems – some good, like Bernard Meares’s, others less so.

What we have lacked until now is a Mandelstam collection in English where every poem is not only a good translation but also a poem in its own right. Thomas de Waal’s edition of Tristia, with its parallel Russian and English texts, is the first fully successful translation of a whole collection. Tristia’s title is borrowed from Ovid, who was exiled by Emperor Augustus to the Black Sea coast, as Mandelstam was by the civil war. The whole book is imbued with the rhythms of Ovid and Catullus. Its underlying theme is lamentation for a lost world and fear of a new era. Although de Waal warns the reader that Mandelstam can be obscure, his poetry is better described as multilayered and saturated with allusions and meanings, which can be unpacked through repeated readings. De Waal reproduces Mandelstam’s metre and rhythms brilliantly and copes with the near-impossibility of re-creating the richness of Russian in English, where rhymes are too predictable and risk sounding clichéd.

Dutli and de Waal have taken large steps towards enhancing Mandelstam’s reputation among readers in Europe and America. In Russia, he remains a cult figure for a minority: the country today has no time for a poet of Jewish origin and a cosmopolitan outlook. He himself prophetically doubted that there would ever be a Mandelstam Street in Russia – ‘the devil of a name sounds crooked, not straight’. Voronezh, the town where he spent his exile in the 1930s, considered renaming a street after him but decided against it. The world’s only Mandelstam Street is on the campus of Warsaw University.






Khi lần đầu tiên tôi biết đến thơ của Osip Mandelstam vào năm 1960, không ai ở Liên Xô được tiếp cận tác phẩm của ông kể từ đầu những năm 1930 và thậm chí ít người biết đến sự tồn tại của ông, chứ đừng nói đến cái chết của ông, như ông đã dự đoán, trong Gulag của Stalin. Sách của ông đã bị dỡ bỏ khỏi các thư viện và hiệu sách. Chỉ những độc giả dũng cảm hơn mới giữ chúng, đôi khi được giấu trong xoong chảo ở nhà gỗ của họ. Từ năm 1958, được sự hỗ trợ của CIA, các học giả nhập cư đã thu thập những gì họ có thể từ các ấn phẩm tiếng Nga về các tác phẩm của các tác giả Nga bị cấm; các tác phẩm được yêu cầu nhiều đến mức những sinh viên như tôi đã sao chép chúng bằng tay. Những độc giả ấn tượng đã choáng váng trước âm nhạc thôi miên trong những bài thơ đầu tiên của Mandelstam, trước sự cảm nhận sâu sắc về thảm họa đã xảy ra - 'con tàu thời gian đi tới đáy' - trong Thế chiến thứ nhất và Cách mạng Nga, bởi những bài thơ tình hay và bằng cách sử dụng sinh học để làm sáng tỏ thời đại của mình.


Đối với một sinh viên văn học Nga, Mandelstam là một ơn trời. Mỗi bài thơ đều có những dòng đáng nhớ có thể được trích dẫn trong nhiều tình huống có thể tưởng tượng được. Một số thì phù phiếm – ‘Vĩnh cửu là hương vị của kem tươi,/Như mùi vỏ cam’ – và một số khác thì mỉa mai: ‘Mọi thứ đều đã qua. Mọi thứ sẽ được lặp lại/Và chỉ khoảnh khắc nhận ra là ngọt ngào.' Mandelstam hấp thụ vào thi pháp của mình cả một thế kỷ thơ trữ tình Nga, bao gồm Pushkin, Lermontov và Tyutchev, cũng như Derzhavin, Batyushkov và Baratynsky, để thơ ông dường như là một cuộc trò chuyện với người chết. Ảnh hưởng của các nhà thơ cổ điển Hy Lạp và Latinh, các nhà lãng mạn Đức và các nhà biểu tượng Pháp cũng có thể được nhận thấy rõ ràng. Tuy nhiên, bạn cũng cảm nhận được sự hiện diện của một nhân cách cực kỳ lo lắng, có tính phản ứng cao, đang rèn luyện bản thân để đối mặt với những thế lực đe dọa hủy diệt anh ta.


Ralph Dutli đã dành nửa cuộc đời mình để dịch các tác phẩm của Mandelstam sang tiếng Đức và đã sàng lọc tất cả các tài liệu nền tảng có thể tiếp cận được. Tiểu sử của Dutli, được xuất bản lần đầu bằng tiếng Đức vào năm 2003, rất kỹ lưỡng và công bằng. Với bản dịch của mình, Ben Fowkes khiến nó đọc như thể nó được viết nguyên gốc bằng tiếng Anh. Nó có khả năng trở thành tác phẩm tham khảo tiêu chuẩn cho người đọc tiếng Anh. Bản thân Mandelstam cũng tránh xa tiểu sử, tuyên bố: 'Tiểu sử duy nhất của một nhà văn là danh sách những cuốn sách họ đã đọc'. Dutli phớt lờ câu châm ngôn của Mandelstam. Những người mà Mandelstam gặp và trên hết, những người đối đầu với Stalin chiếm ưu thế trong phản ứng của ông đối với các nhà văn khác, dù còn sống hay đã chết.


Dutli đặc biệt soi sáng sự khởi đầu và kết thúc cuộc đời của nhà thơ. Mandelstam sinh ra ở Warsaw vào năm 1891, là một doanh nhân người Do Thái gốc Ba Lan và một người mẹ theo đạo Nga với khát vọng trí tuệ. Giống như Paul Celan (một người Do Thái đến từ Chernovtsy, hiện ở Ukraine nhưng trước đây ở Áo, Ba Lan và Romania), ông có thể viết bằng tiếng Yiddish, tiếng Ba Lan, tiếng Litva hoặc thậm chí cả tiếng Đức. Tuy nhiên, ông đã chọn tiếng Nga: những năm 1900 là thời kỳ mà mặc dù chủ nghĩa bài Do Thái lan rộng, các nhà văn Do Thái ở Đế quốc Nga vẫn từ bỏ tiếng Yiddish để chuyển sang tiếng Nga. Mandelstam nhận được một nền giáo dục rất châu Âu từ những giáo viên xuất sắc tại Trường Tenishev, nơi Vladimir Nabokov một thập kỷ sau cũng có được một nền giáo dục đa ngôn ngữ và hoàn toàn có tính quốc tế. Đến năm 1910, khi vẫn còn là một thiếu niên, Mandelstam, được mẹ thúc giục, đã giới thiệu tuổi trẻ của mình với biên tập viên có ảnh hưởng của một tạp chí nghệ thuật ở St Petersburg, Apollon, và giành được một vòng tròn ngưỡng mộ, mặc dù đôi khi họ tỏ ra trịch thượng về cách cư xử, sự bộc phát cảm xúc của Mandelstam. và sự phi thế giới như trẻ thơ. Tình bạn thân thiết nhất của ông là với một cặp vợ chồng, hai nhà thơ Nikolai Gumilyov và Anna Akhmatova, những người mà ông đã tiếp tục suốt đời để có những cuộc trò chuyện thực tế hoặc tưởng tượng (ngay cả sau khi Gumilyov bị hành quyết năm 1921).


Vào đầu những năm 1910, Mandelstam đã trở thành một nhân vật quan trọng trong trường phái thơ Acemist, trường phái này coi Gumilyov là một trong những ngọn đèn dẫn đường của nó. Chủ nghĩa Acemism, Mandelstam nói, được đặc trưng bởi 'sự khao khát văn hóa thế giới'. Những người theo chủ nghĩa Acemist đã tìm cách vượt qua chủ nghĩa tượng trưng, coi thơ ca như một thứ gần như điêu khắc như một thứ được chạm khắc từ chất liệu ngôn ngữ 'cứng'. Cuốn sách đầu tiên của Mandelstam có tên là Stone. Các tác phẩm của các nhà thơ Acmeist đồng nghiệp của ông có tựa đề khoáng sản tương tự – Ngọc trai của Gumilyov, Hạt của Anna Akhmatova, Porphyry hoang dã của Mikhail Zenkevich. Năm 1911, Mandelstam đã tự mình làm lễ rửa tội để đăng ký vào Đại học St Petersburg, nhưng sự phá sản của gia đình buộc ông phải ra nước ngoài để du học Pháp.

Khi Chiến tranh thế giới thứ nhất nổ ra, Mandelstam cho đến nay đã thể hiện sự trưởng thành không thể nghi ngờ, quay lưng lại với chiến tranh. Khi cuộc cách mạng diễn ra sau đó, ông coi đó là một thảm họa đã được định trước trong lịch sử. Giống như một số nhà thơ khác, ông chuyển đến Crimea để tránh nạn đói. Tại đây, anh gặp người vợ tương lai của mình, Nadezhda, một đối tác thực tế và chủ động, theo cách nói truyền thống là một người chồng đối với nhà thơ hơn là một người vợ (trong những lá thư của họ đôi khi họ đảo ngược giới tính của mình). Mandelstam sau đó dành một năm ở Georgia, rồi trở về Liên Xô vào năm 1920. Sau khi những người Bolshevik nắm quyền, ông cảm thấy buộc phải định cư ở Moscow. Ở đó, ông và Nadezhda sống tay đôi, đôi khi trong những căn hộ 'ân huệ', đôi khi vô gia cư, bất chấp thành công của cuốn sách thứ hai của ông, Tristia, được ca ngợi ngay cả bởi các nhà phê bình Bolshevik, những người yêu cầu nghệ thuật vô sản, chứ không phải tân cổ điển. .


Trong nhiều năm kể từ năm 1925, Mandelstam từ bỏ thơ để chuyển sang văn xuôi và dịch thuật. Tuy nhiên, vụ tự sát của nhà thơ Vladimir Mayakovsky vào năm 1930 dường như đã thức tỉnh ở Mandelstam, cũng như ở Pasternak, cảm giác rằng ở Liên Xô, sự im lặng trong thi ca là vô ích và diệt vong là điều không thể tránh khỏi. Thơ của Mandelstam, hệ tư tưởng của nó thách thức chủ nghĩa Stalin, giờ đây trở nên nguy hiểm. Mandelstam đã được bảo vệ bởi “con cưng của đảng”, Nikolai Bukharin theo chủ nghĩa tự do, nhưng một khi Stalin bắt đầu loại bỏ những người xung quanh ông, những người được họ bảo trợ đã phải chịu số phận. Mandelstam đã công khai phản đối việc hành quyết các nhân viên ngân hàng già vô hại, nhưng vào năm 1934, ông đã thực hiện một hành động liều lĩnh tự sát, kể lại một bài đả kích Stalin, trong đó nhà độc tài xuất hiện như một á thần được bao quanh bởi những sinh vật bán nhân loại, trong truyện cổ tích. , tại một số cuộc tụ họp ở Moscow. Ban đầu, tên bạo chúa rất nhân từ: Mandelstam được phép sống ở Voronezh, cách Moscow năm trăm km về phía nam, trong ba năm. Tuy nhiên, cuối cùng, anh ta bị cuốn đi trong cơn cuồng ăn của Đại khủng bố. Ông bị NKVD bắt vào tháng 5 năm 1938 và chết trong một trại trung chuyển ở vùng Viễn Đông của Nga vào tháng 12 năm đó.

Sức mạnh và mật độ của những bài thơ không thể xuất bản mà ông viết ở Voronezh, nơi chỉ mới xuất hiện vào những năm 1970, đã khiến ông trở thành một người bất tử. Những cuốn sổ ghi chép Voronezh, như tên gọi của tác phẩm này hiện nay, tồn tại được nhờ vào nỗ lực của người góa phụ dũng cảm của nhà thơ và một số học giả nước ngoài và Nga. Có thể nhận ra rằng nó là sản phẩm của cùng một tâm trí, nhưng chữ viết giờ đây chỉ được mã hóa một nửa và đôi khi khó hiểu vì cần đến khoa học hiện đại. Mandelstam bị biến đổi sau cuộc sống lưu vong đối với nhiều người là một người ngoài hành tinh. Chỉ khi Nadezhda lén mang cuốn hồi ký của mình ra ngoài, chúng tôi mới hiểu rõ điều gì đã truyền cảm hứng cho những bài thơ muộn này.


Dutli lẽ ra có thể khám phá sâu hơn đạo Do Thái của Mandelstam. Mặc dù đối với nhà thơ Nga đã được rửa tội, nó là nguồn gốc đáng lo ngại và ẩn dật, nhưng nó đã cho ông những tấm gương về chủ nghĩa anh hùng, từ những tình tiết trong Kinh thánh đến những vụ trục xuất khỏi Tây Ban Nha và Bồ Đào Nha vào thế kỷ 15. Về phần kết của nhà thơ, Dutli sàng lọc sự thật có thể xảy ra từ những ký ức mơ hồ về những người bạn tù trong trại nơi anh ta chết. Nhưng Dutli không truyền tải được mối quan hệ song sinh kỳ lạ của Mandelstam với kẻ thù không đội trời chung của ông, Stalin, người mà ông có cùng tên (các biến thể của Joseph). Sự trùng hợp về ngữ âm luôn có ý nghĩa đối với Mandelstam. Một bài thơ có thể viết về ông hoặc về Stalin:


Một con công khi còn nhỏ sẽ đến chơi.

Họ đã cho anh ta món cầu vồng Ấn Độ như một bữa ăn,

Sữa của anh được đổ từ đất sét màu hồng,

Họ đã không tiết kiệm cochineal.

Một khúc xương được dựng lên từ đống xương;

Đầu gối, bàn tay và vai được nhân bản hóa,

Anh ấy cười nụ cười rộng mở của mình

Và suy nghĩ bằng xương và giác quan bằng trán

Và cố gắng nhớ lại vỏ bọc con người của mình.


Mandelstam và Stalin có chung mối quan tâm đến chủ nghĩa Lamarck. Stalin bị thuyết phục bởi lý thuyết của Lamarck rằng những đặc điểm có được có thể được truyền lại, một quan điểm dường như củng cố niềm tin của ông rằng Homo sapiens sẽ tiến hóa thành Homo sovieticus. Mandelstam đánh giá cao ý tưởng của Lamarck rằng sau khi đạt đến đỉnh cao với Mozart, quá trình tiến hóa có thể đảo ngược:


Có lẽ trước môi tôi lời thì thầm đã ra đời,

Trong rừng cây gió thổi lá bay,

Và những người mà công việc cuộc sống của chúng tôi được để lại

Đã từ lâu có được hình thức cuối cùng của họ.


Đối với độc giả phương Tây không có kinh nghiệm về chủ nghĩa toàn trị, có lẽ điểm tương đồng tốt nhất với mối quan hệ giữa Mandelstam và Stalin nằm ở quá khứ xa xôi. Nếu chúng ta đọc những bài thơ của Ngài Walter Raleigh viết vào những năm 1610 tại Tháp Luân Đôn, trong khi Vua James I của Anh đang cân nhắc xem có nên áp dụng bản án tử hình của mình hay không, chúng ta sẽ có cảm giác về hoàn cảnh mà Mandelstam đang gặp phải.


Người viết tiểu sử cần chú ý đến những cuốn sách mà đối tượng của họ đã đọc và âm nhạc họ đã nghe cũng như những địa điểm họ đã đến thăm và những người họ yêu hay ghét. Người viết tiểu sử của một nhà thơ viết bằng một ngôn ngữ khác phải đối mặt với một khó khăn khác, gần như không thể vượt qua: cung cấp phiên bản tiếng Anh của bài thơ nói được với người đọc. Bản thân Dutli đã dịch từng bài thơ của Mandelstam sang tiếng Đức. Fowkes thỉnh thoảng dịch các bản tiếng Đức của Dutli sang tiếng Anh, nhưng thường sử dụng các bản dịch tiếng Anh hiện có của các bài thơ của Mandelstam - một số hay, như của Bernard Meares, một số khác thì kém hơn.


Điều chúng ta còn thiếu cho đến nay là một tuyển tập Mandelstam bằng tiếng Anh, nơi mỗi bài thơ không chỉ là một bản dịch hay mà còn là một bài thơ theo đúng nghĩa của nó. Ấn bản Tristia của Thomas de Waal, với các văn bản tiếng Nga và tiếng Anh song song, là bản dịch hoàn toàn thành công đầu tiên của cả một bộ sưu tập. Danh hiệu của Tristia được mượn từ Ovid, người bị Hoàng đế Augustus đày đến bờ Biển Đen, giống như Mandelstam trong cuộc nội chiến. Toàn bộ cuốn sách thấm đẫm nhịp điệu của Ovid và Catullus. Chủ đề cơ bản của nó là lời than thở về một thế giới đã mất và nỗi sợ hãi về một kỷ nguyên mới. Mặc dù de Waal cảnh báo người đọc rằng Mandelstam có thể khó hiểu, nhưng thơ của ông được mô tả tốt hơn là có nhiều lớp và bão hòa với những ám chỉ và ý nghĩa, có thể được giải nén qua việc đọc đi đọc lại. De Waal tái tạo nhịp điệu và nhịp điệu của Mandelstam một cách xuất sắc và đương đầu với việc gần như không thể tạo lại sự phong phú của tiếng Nga bằng tiếng Anh, nơi các vần điệu quá dễ đoán và có nguy cơ nghe có vẻ sáo rỗng.


Dutli và de Waal đã có những bước tiến lớn nhằm nâng cao danh tiếng của Mandelstam đối với độc giả ở Châu Âu và Châu Mỹ. Ở Nga, ông vẫn là một nhân vật được sùng bái đối với một thiểu số: đất nước ngày nay không còn thời gian cho một nhà thơ gốc Do Thái và có tầm nhìn quốc tế. Bản thân ông cũng đã tiên tri nghi ngờ rằng sẽ có Phố Mandelstam ở Nga - 'cái tên quỷ quái nghe có vẻ quanh co chứ không ngay thẳng'. Voronezh, thị trấn nơi ông sống lưu vong vào những năm 1930, đã cân nhắc việc đổi tên một con phố theo tên ông nhưng quyết định phản đối. Phố Mandelstam duy nhất trên thế giới nằm trong khuôn viên Đại học Warsaw.



    Osip Mandelstam (1891-1938)
    Osip Emilievich Mandelstam was born in Warsaw to a Polish Jewish family; his father was a leather merchant, his mother a piano teacher. Soon after Osip’s birth the family moved to St Petersburg. After attending the prestigious Tenishev School, Mandelstam studied for a year in Paris at the Sorbonne, and then for a year in Germany at the University of Heidelberg. In 1911, wanting to enter St Petersburg University — which had a quota on Jews — he converted to Christianity; like many others who converted during these years, he chose Methodism rather than Orthodoxy. 
    Under the leadership of Nikolay Gumilyov, Mandelstam and several other young poets formed a movement known first as the Poets' Guild and then as the Acmeists. Mandelstam wrote a manifesto, 'The Morning of Acmeism’ (written in 1913, but published only in 1919). Like Ezra Pound and the Imagists, the Acmeists valued clarity, concision and craftsmanship. 
    In 1913 Mandelstam published his first collection, “Stone”. This includes several poems about architecture, which would remain one of his central themes. A poem about the cathedral of Notre-Dame de Paris ends with the declaration:
    Fortress Notre-Dame, the more attentively
    I studied your stupendous ribcage,
    the more I kept repeating: in time I too
    will craft beauty from sullen weight.
    In its acknowledgement of earthly gravity and its homage to the anonymous masons of the past, the poem is typically Acmeist. 
    Mandelstam was also a great love poet. Several women — each an important figure in her own right — were crucial to his life and work. An affair with Marina Tsvetaeva inspired many of his poems about Moscow. His friendship with Anna Akhmatova helped him withstand the persecution he suffered during the 1930s. He had intense affairs with the singer Olga Vaksel and the poet Maria Petrovykh. Most important of all was Nadezhda Khazina, whom he married in 1922. 
    Osip and Nadezhda Mandelstam moved to Moscow soon after this. Mandelstam's second book, “Tristia”, published later in 1922, contains his most eloquent poetry; the tone is similar to that of Yeats's 'Sailing to Byzantium' or some of Pound's first “Cantos”. Several poems were inspired by the Crimea, where Mandelstam had stayed as a guest of Maximilian Voloshin. Once a Greek colony, the Crimea was for Mandelstam a link to the classical world he loved; above all, it granted him a sense of kinship with Ovid, who had also lived by the Black Sea. It was while exiled to what is now Romania that Ovid had composed his own “Tristia”.
    The final section of Mandelstam's 1928 volume “Poems” (the last collection he was able to publish in his life) is titled 'Poems 1921-25'. These twenty poems differ from any of his previous work. Many are unrhymed, and they are composed in lines and stanzas of varying length. This formal disintegration reflects a sense of crisis that Mandelstam expresses most clearly in 'The Age': 
    Buds will swell just as in the past,
    sprouts of green will spurt and rage,
    but your backbone has been smashed,
    my grand and pitiful age.
    And so, with a meaningless smile,
    you glance back, cruel and weak,
    like a beast once quick and agile,
    at the prints of your own feet.
    For several years from 1925 Mandelstam abandoned poetry — or, as he saw it, was abandoned by poetry. Alienated from himself and the world around him, he supported himself by translating. He also wrote memoirs, literary criticism and experimental prose. 
    What helped Mandelstam to recover was a journey to Armenia from May to November 1930. The self-doubt of 'Poems 1921-25' yields to an almost joyful acceptance of tragedy. Armenia's importance to Mandelstam is not surprising: it is a country of stone, and one of the arts in which Armenians have long excelled is architecture. And to Mandelstam, Armenia represented the Hellenistic and Christian world where he felt his roots lay; there are ruins of Hellenistic temples not far from Yerevan and it was on Mount Ararat — which dominates the city's skyline — that Noah's Ark is believed to have come to rest. Mandelstam drew strength from a world that felt more solid, and more honest, than the Russia where he had become an outcast.
    In the autumn of 1933 Mandelstam composed an epigram about Stalin, then read it aloud at several small gatherings in Moscow. It ends: 
    Horseshoe-heavy, he hurls his decrees low and high:
    in the groin, in the forehead, the eyebrow, the eye.
    Executions are what he likes best.
    Broad is the highlander's chest.
    (trans. Alexandra Berlina) 
    Six months later Mandelstam was arrested. Instead of being shot, he was exiled to the northern Urals; the probable reason for this relative leniency is that Stalin, concerned about his own place in the history of Russian literature, took a personal interest in Mandelstam's case. After Mandelstam attempted suicide, his sentence was commuted to banishment from Russia's largest cities. Mandelstam and his wife settled in Voronezh. There, sensing he did not have long to live, Mandelstam wrote the poems that make up the three “Voronezh Notebooks”. Dense with wordplay yet intensely lyrical, these are hard to translate. A leitmotif of the second notebook is the syllable `os'. This means either 'axis' or 'of wasps' — and it is the first syllable of both Mandelstam’s and Stalin's first names ('Osip' and `Iosif are, to a Russian ear, just different spellings of a single name). In the hope of saving his own life, Mandelstam was then composing an Ode to Stalin; he evidently imagined an axis connecting himself — the great poet — and Stalin — the great leader.
    In May 1938 Mandelstam was arrested a second time and sentenced to five years in the Gulag. He died in a transit camp near Vladivostok on 27 December 1938. His widow Nadezhda preserved most of his unpublished work and also wrote two memoirs, published in English as “Hope Against Hope” and “Hope Abandoned”.
    Cautious, toneless sound
    of fruit from a tree
    to the constant
    melody of forest silence . . .
    John Riley
    From the dimly lit hall
    you slipped out in a light shawl.
    The servants slept on,
    we disturbed no one . . .
    James Greene
    To read only children's tales
    and look through a child's eye;
    to rise from grief and wave
    big things goodbye.
    Life has tired me to death;
    life has no more to offer.
    But I love my poor earth
    since I know no other.
    I swung in a faraway garden
    on a plain plank swing;
    I remember tall dark firs
    in a feverish blur.
    Robert Chandler
    Newly reaped ears of early wheat
    lie in level rows;
    fingertips tremble, pressed against
    fingers fragile as themselves.
    James Greene
    She has yet to be born:
    she is music and word,
    and she eternally bonds
    all life in this world.
    The sea breathes gently;
    the day glitters wildly.
    A bowl of dazed azure
    sways pale foam-lilac.
    May I too reach back
    to that ancient silence,
    like a note of crystal
    pure from its source.
    Stay, Aphrodite, as foam.
    Return, word, to music.
    Heart, be shy of heart,
    fused with life's root.
    Robert Chandler and Boris Dralyuk
    No, not the moon — the bright face of a clock
    glimmers to me. How is it my fault
    that I perceive the feeble stars as milky?
    And I hate Batyushkov’s unbounded arrogance:
    What time is it? someone simply asked —
    and he replied to them: “eternity”!
    Boris Dralyuk
    “The Admiralty”
    A dusty poplar in the northern capital,
    a transparent clock face lost in the leaves;
    and, shining through this green — a brother
    to both sky and water — a frigate, an acropolis.
    Aerial craft, touch-me-not mast, straight edge
    repeating to Peter's heirs this golden rule:
    beauty is no demi-god's caprice
    but a plain carpenter’s rule, his raptor's eye.
    Four elements rule over us benignly;
    free man is able to create a fifth.
    Doesn't this ark, this chastely crafted ark
    deny the sovereignty of space?
    Angry and whimsical, the jellyfish cling on;
    anchors lie rusting like discarded ploughs —
    we cast away the chains of Euclid's space
    and the world's seas open before us.
    Robert Chandler
    Dombey and Son
    The shrillness of the English language
    and Oliver's dejected look
    have merged: I see the youngster languish
    among a pile of office books.
    Charles Dickens — ask him; he will tell you
    what was in London long ago:
    the city, Dombey, assets' value,
    the River Thames's rusty flow.
    'Mid rain and tears and counted money,
    Paul Dombey's curly-headed son
    cannot believe that clerks are funny
    and laughs at neither joke nor pun.
    The office chairs are sorry splinters;
    each broken farthing put to use,
    and numbers swarm in springs and winters,
    like bees perniciously let loose.
    Attorneys study every letter;
    in smoke and stench they hone their stings,
    and, from a noose, the luckless debtor —
    a piece of bast — in silence swings.
    His foes enjoy their lawful robbing,
    lost are for him all earthly boons,
    and lo! His only daughter, sobbing,
    embraces checkered pantaloons.
    Anatoly Libermann
    “Concerning the chorus in Euripides”
    The shuffling elders: a shambles
    of sheep, an abject throng!
    I uncoil like a snake,
    my heart an ancient ache
    of dark Judaic wrong.
    But it will not be long
    before I shake off sadness,
    like a boy, in the evening,
    shaking sand from his sandals.
    James Greene
    On the black square of the Kremlin
    the air is drunk with mutiny.
    A shaky 'peace' is rocked by rebels,
    the poplars puff seditiously.
    The wax faces of the cathedrals
    and the dense forest of the bells
    tell us — inside the stony rafters
    a tongueless brigand is concealed.
    But inside the sealed-up cathedrals
    the air we breathe is cool and dark,
    as though a Russian wine is coursing
    through Greece’s earthenware jars.
    Assumption's paradise of arches
    soars up in an astonished curve;
    and now the green Annunciation
    awakens, cooing like a dove.
    The Archangel and Resurrection
    let in the light like glowing palms —
    everything is secretly burning,
    the jugs are full of hidden flames.
    Thomas de Waal
    When you lie there, Salome, in your vast
    room, when you can't sleep, when you lie and wait
    for the tall ceiling to descend, to brush
    your delicate eyelids with its grave weight; […]
    when you can’t sleep, things seem to gain in weight
    or else are lost — the silence is so full;
    white pillows glimmer palely in the glass;
    the bed is mirrored in a circling pool;
    and pale blue ice is streaming through the air.
    Salome, broken straw, you sipped at death,
    drank all of death, and only grew sweeter.
    December now streams out her solemn breath.
    Twelve moons are singing of the hour of death,
    the room is gone, the Neva takes its place,
    Ligeia, winter herself, flows through my blood,
    and I have learned to hear you, words of grace.
    Lenore, Solominka, Ligeia, Seraphita.
    The heavy Neva fills the spacious room.
    Salome, my beloved straw, Solominka,
    poisoned by pity, slowly sips her doom.
    And pale blue blood runs streaming from the stone.
    From all I see only a river will remain.
    Twelve moons are singing of the hour of death.
    And Salome will never dance this dance again.
    Robert Chandler
    The thread of golden honey flowed from the bottle
    so heavy and slow that our hostess had time to declare:
    Here in melancholy Tauris, where fate has brought us,
    we are not bored at all — and glanced back over her shoulder.
    On all sides the rites of Bacchus, as if the world
    held only watchmen and dogs, not a soul to be seen —
    the days roll peacefully by like heavy barrels:
    away in the hut are voices, you can't hear or reply.
    We drank tea, then went out to the huge brown garden,
    dark blinds were down like lashes over the eyes,
    we walked past the white columns to look at the vineyard
    where the somnolent hills are coated in airy glass.
    I said: The vines are alive like ancient battles,
    where curly horsemen are fighting in curving order,
    in stony Tauris the science of Hellas lives on —
    and the noble rusty array of golden acres.
    And in the white room quiet stands like a spinning wheel,
    smells of vinegar, paint and wine that is fresh from the cellar.
    Remember, in that Greek house, the much-loved wife —
    not Helen — the other wife — how long she embroidered?
    Golden fleece, oh where are you now, golden fleece?
    All the journey long the heavy sea waves were loud,
    and leaving his ship, his sails worn out by the seas,
    full of space and time, Odysseus came home.
    Peter France
    Heaviness, tenderness — sisters — your marks are the same.
    The wasps and the honeybees suck at the heavy rose.
    Man dies, heat drains from the once warm sand,
    and on a black bier they carry off yesterday's sun.
    Oh, you tender nets and you heavy honeycombs,
    easier to lift a stone than to speak your name!
    Only one care is left to me in the world:
    a care that is golden, to shed the burden of time.
    I drink the mutinous air like some dark water.
    Time is turned up by the plough, and the rose was earth.
    Slowly they eddy, the heavy, the tender roses,
    roses of heaviness, tenderness, twofold wreath.
    Peter France
    Take from my palms some sun to bring you joy
    and take a little honey — so the bees
    of cold Persephone commanded us.
    No loosing of the boat that is not moored,
    no hearing of the shadow shod in fur,
    no overcoming fear in life's dense wood.
    And kisses are all that's left us now,
    kisses as hairy as the little bees
    who perish if they fly out of the hive.
    They rustle in transparent depths of night,
    their home dense forests on Taigetos' slopes,
    their food is honeysuckle, mint and time.
    So for your joy receive my savage gift,
    a dry and homely necklace of dead bees
    who have transmuted honey into sun.
    Peter France
    I was washing at night out in the yard,
    the heavens glowing with rough stars,
    a star-beam like salt upon an axe,
    the water butt cold and brim full.
    A padlock makes the gate secure,
    and conscience gives sternness to the earth —
    hard to find a standard anywhere
    purer than the truth of new-made cloth.
    A star melts in the water butt like salt,
    cold water in the butt is blacker still,
    death is pure, disaster saltier
    and earth more truthful and more terrible.
    (1921, Tbilisi)
    Peter France
    “The Horseshoe Finder (A Pindaric Fragment)”
    We look at a forest and say:
    Here's a forest for ships, for masts,
    rose-shadowed pines,
    right to their very tops free of shaggy burdens,
    they ought to creak in a windstorm,
    like solitary Italian pines,
    in the furious forestless air.
    Beneath the wind's salt heel the plumbline holds,
    set in the dancing deck,
    and a seafarer,
    in his insatiable thirst for space,
    dragging the brittle instrument of the geometer across
    sodden ruts,
    collates against the pull of earthly breast
    the ragged surface of seas.
    But drinking the scent
    of resinous tears, which show through the ship's planking,
    admiring the timber,
    riveted, well-jointed into bulkheads,
    not by that quiet carpenter of Bethlehem, but another —
    the father of voyages, the seafarer's friend —
    we say:
    They too once stood on land,
    ungainly, like a donkey's spine,
    their tops overlooking their roots,
    upon the ridge of some renowned mountain,
    and clattered beneath fresh cloudbursts,
    suggesting vainly that the heavens exchange their noble burden
    for a pinch of salt.
    Where shall we start?
    Everything cracks and reels.
    The air shivers with similes.
    One word’s no better than another,
    the earth drones with metaphors,
    and lightweight carts
    harnessed garishly to flocks of birds dense with strain
    burst to pieces,
    competing with the snorting favourites of the hippodrome.
    Thrice blessed, he who guides a name into song;
    the song adorned with nomination
    lives longer among the others —
    she's marked among her friends by a fillet on her brow,
    which saves her from fainting, from powerful stupefying smells,
    whether it be the closeness of a man,
    or the smell of fur from a powerful beast,
    or merely the scent of savory, crushed between palms.
    The air grows dark, like water, and all things living swim
    through it like fish,
    fins thrusting aside the sphere,
    compact, resilient, barely warm, —
    a crystal, in which wheels spin and horses shy,
    damp humus of Neaira, furrowed anew each night,
    by pitchforks, tridents, hoes, and ploughs.
    The air is mixed as solidly as the earth:
    one can't get out of it, to enter it is difficult.
    A rustle runs along the trees like some green ball.
    Children play at knucklebones with vertebrae of dead animals.
    The fragile chronology of our era is drawing to its close.
    Thanks for everything that was:
    I made mistakes myself, fell astray, botched my reckoning.
    The era rang, like a golden sphere,
    hollow, molded, sustained by no one,
    at every touch responding 'Yes' or 'No'.
    It answered like a child:
    'I'll give you an apple' or 'I won't give you an apple',
    its face a perfect copy of the voice that speaks these words.
    The sound’s still ringing, though the source of sound has
    A horse slumps in the dust and snorts in a lather,
    but the sharp turn of its neck
    still keeps the memory of racing forward with its out-flung
    hooves —
    when there weren't only four of them,
    but numerous as stones upon the road,
    rekindled in four shifts,
    as numerous as the ground-beats of the blazing horse.
    the finder of a horseshoe
    blows off the dust
    and burnishes it with wool, until it shines.
    he hangs it over the threshold,
    to take a rest,
    so it no longer needs to strike out sparks from flint.
    Human lips,
    for which there's nothing more to say,
    retain the form of their last-spoken word,
    and weight continues tangible in the hand
    although the jug,
    spilled half
    while carried home.
    What I'm saying now, I do not say,
    but has been dug from the earth, like grains of petrified wheat.
    portray a lion on their coins,
    others —
    a head.
    Assorted copper, gold and bronze lozenges
    lie with equal honour in the earth.
    The age, which tried to gnaw them through, imprinted teeth
    on them.
    Time lacerates me, like a coin,
    and I'm no longer ample for myself.
    (1923, Moscow)
    Steven J. Willett
    “Here labour is understood
    as an awesome, six-winged bull;
    and, swollen with venous blood,
    pre-winter roses bloom.”
    You rock the rose of Hafez
    and dandle your wild-beast children;
    your lungs are the octahedral shoulders
    of bull-like peasant churches."
    Coloured in raucous ochre,
    you lie far beyond the Mountain;"
    here we have only a picture,
    a water transfer peeled from a saucer.
    Oh, I can't see a thing and my poor ear's gone deaf,
    and there are no colours left but red lead and this raucous ochre.
    And somehow, I found myself dreaming of an Armenian
    I felt like seeing how a tomtit gets by in Yerevan,
    how a baker plays at blind man's buff with the bread,
    stooping to scoop the moist warm hides from the oven . . .
    Oh, Yerevan, Yerevan! Were you sketched by a bird?
    Or did a lion colour you in, like a child with a box of crayons?
    Oh, Yerevan, Yerevan! More a roast nut than a city,
    how I love the Babels and Babylons of your big-mouthed streets.
    I've fingered and mauled my life, like a mullah his Koran,
    I have frozen my time, never spilt hot blood.
    Oh, Yerevan, Yerevan! There's nothing more that I need —
    I don't want your frozen grapes!
    You longed for a dash of colour —
    so a lion who could draw
    made a long paw
    and snatched five or six crayons from a box."
    Country of blazing dyes
    and dead earthenware plains,
    amid your stones and clays
    you endured sultans and red-bearded sardars."
    Far from anchors and tridents,
    where a continent withers to rest,
    you put up with those ever-so-potent
    potentates who loved executions.
    Simple as a child's drawing,
    not stirring my blood,
    your women pass by, bestowing
    gifts of their graceful lionhood.
    How I love your ominous tongue,
    your young coffins,
    where each letter's a blacksmith's tong
    and each word a cramp-iron.
    Covering your mouth like a moist rose,
    octahedral honeycombs in your hands,
    all the dawn of days you stood
    on a world's edge, swallowing your tears.
    You turned away in shame and sorrow
    from the bearded cities of the East —
    and now you lie amid clays and dyes
    as they take your death mask.
    Wrap your hand in a kerchief
    and plunge it, through the celluloid thorns,
    into the heart of the wreath-bearing briar.
    Who needs scissors?
    But mind it doesn't just fall apart-
    scraps of pink, confetti, a petal of Solomon,
    a wildling without oil or scent,
    no use even for sherbert.
    Realm of clamouring stones —
    Armenia, Armenia!
    summoning the raucous mountains to arms —
    Armenia, Armenia!
    Soaring forever towards the silver trumpets of Asia" —
    Armenia, Armenia!
    Lavishly flinging down the Persian coins of the sun —
    Armenia, Armenia!
    No, not ruins but what remains of a round and mighty forest,
    anchor-stumps of felled oaks from a Christianity of beasts
    and fables,
    capitals bearing rolls of stone cloth, like loot from a heathen
    grapes each the size of a pigeon's egg, scrolls of eddying
    rams' horns,
    and ruffled eagles with the wings of owls, still undefiled by
    The rose is cold in the snow:
    which lies three fathoms deep on Sevan .
    The mountain fisherman has made off with his azure sledge
    and the whiskered snouts of stout trout
    police the lime-covered lake bed.
    While in Yerevan and Echmiadzin
    the vast mountain has drunk all the air.
    I need to entice it with an ocarina,
    tame it with a pipe
    till the snow melts in my mouth.
    Snow, snow, snow on rice paper,
    the mountain swims towards my lips.
    I'm cold. I'm glad.. .
    Clip clop against purple granite,
    a peasant's horse stumbles
    as it mounts the bald plinth
    of the realm's sovereign stone,
    while some breathless Kurds run behind
    with bundles of cheese wrapped in cloth —
    peacemakers between God and the Devil
    and backers of both.
    What luxury in an indigent village —
    The thread-like music of the water!
    What is it? Someone spinning? Fate? An omen?
    Don't come too close. There's trouble on the way.
    And the maze of the moist tune
    conceals something dark, stifling, whirring —
    as if a water nymph were paying a visit
    to a subterranean watchsmith.
    Clay and azure. ... azure, clay . . .
    What more do you want? Just squint,
    like a myopic shah over a turquoise ring,
    over a book of ringing clays, a bookish earth,
    a festering text, a precious clay,
    that hurts us like music,
    like the word.
    12. . .
    I shall never see you again,
    myopic Armenian sky;
    never again screw up my eyes
    at Mount Ararat’s nomad tent;
    and in the library of earthenware authors
    I shall never again open
    the hollow volume of a splendid land
    that primed the first people.
    (1930, Tbilisi)
    Robert Chandler
    Help me, O Lord, through this night.
    I fear for life, your slave.
    To live in Peter's city is to sleep in a grave.
    Robert Chandler
    After midnight, clean out of your hands,
    the heart seizes a sliver of silence.
    It lives on the quiet, it's longing to play;
    like it or not, there's nothing quite like it.
    Like it or not, it can never be grasped;
    so why shiver, like a child off the street,
    if after midnight the heart holds a feast,
    silently savouring a silvery mouse?
    - Robert Chandler
    Gotta keep living, though I've died twice,
    and water's driving the city crazy:
    how beautiful, what high cheekbones, how happy,
    how sweet the fat earth to the plough,
    how the steppe extends in an April upheaval,
    and the sky, the sky — pure Michelangelo . . .
    Andrew Davis
    Drawing the youthful Goethe to their breast,
    those Roman nights took on the weight of gold.
    I've much to answer for, yet still am graced;
    an outlawed life has depths yet to be told.
    Robert Chandler
    Goldfinch, friend, I'll cock my head —
    let's check the world out, just me and you:
    this winter's day pricks like chaff;
    does it sting your eyes too?
    Boat-tailed, feathers yellow-black,
    sopped in colour beneath your beak,
    do you get, you goldfinch you,
    just how you flaunt it?
    What's he thinking, little airhead? —
    white and yellow, black and red!
    Both eyes check both ways — both! —
    will check no more — he's bolted!
    Andrew Davis
    Deep in the mountain the idol rests
    in sweet repose, infinite and blest,
    the fat of necklaces dripping from his neck
    protects his dreams of flood tide and of slack.
    As a boy, he buddied with a peacock,
    they gave him rainbow of India to eat
    and milk in a pink clay dish,
    and didn't stint the cochineal.
    Bone put to bed, locked in a knot,
    shoulders, arms and knees made flesh,
    he smiles with his own dead-silent lips,
    thinks with his bone, feels with his brow,
    and struggles to recall his human countenance.
    Andrew Davis
    You're not alone. You haven't died,
    while you still, beggar-woman at your side,
    take pleasure in the grandeur of the plain,
    the gloom, the cold, the whirlwinds of snow.
    In sumptuous penury, in mighty poverty
    live comforted and at rest —
    your days and nights are blest,
    your sweet-voiced labour without sin.
    Unhappy he, a shadow of himself,
    whom a bark astounds and the wind mows down,
    and to be pitied he, more dead than alive,
    who begs handouts from a ghost.
    Andrew Davis
    Where can I hide in this January?
    Wide-open city with a mad death-grip . . .
    Can I be drunk from sealed doors? —
    I want to bellow from locks and knots . . .
    And the socks of barking back roads,
    and the hovels on twisted streets —
    and deadbeats hurry into corners
    and hurriedly dart back out again . . .
    And into the pit, into the warty dark
    I slide, into waterworks of ice,
    and I stumble, I eat dead air,
    and fevered crows exploding everywhere —
    But I cry after them, shouting at
    some wickerwork of frozen wood:
    A reader! A councillor! A doctor!
    A conversation on the spiny stair!
    Andrew Davis
    Breaks in round bays, and shingle, and blue,
    and a slow sail continued by a cloud —
    I hardly knew you; I've been torn from you:
    longer than organ fugues — the sea's bitter grasses,
    fake tresses — and their long lie stinks,
    my head swims with iron tenderness,
    the rust gnaws bit by bit the sloping bank .. .
    On what new sands does my head sink?
    You, guttural Urals, broad-shouldered Volga lands,
    or this dead-flat plain — here are all my rights,
    and, full-lunged, gotta go on breathing them.
    Andrew Davis
    Armed with wasp-vision, with the vision of wasps
    that suck, suck, suck the earth's axis,
    I’m filled by the whole deep vein of my life
    and hold it here in my heart
    and in vain.
    And I don't draw, don't sing,
    don't draw a black-voiced bow over strings:
    I only drink, drink, drink in life and I love
    to envy wasp-
    waisted wasps their mighty cunning.
    O if I too
    could be impelled past sleep, past death,
    stung by the summer’s cheer and chir,
    by this new air
    to hear earth's axis, axis, axis.
    Robert Chandler
    I'll say this in a whisper, in draft,
    because it’s early yet:
    we have to pay
    with experience and sweat
    to learn the sky's free play.
    And under purgatory’s temporal sky
    we easily forget:
    the dome of heaven
    is a home
    to praise forever, wherever.
    Robert Chandler
    The Penguin Book of Russian Poetry








Popular posts from this blog


Nguyễn Ngọc Tư