Thơ mỗi ngày IV
Thơ mỗi ngày A BIRD SINGS IN THE EVENING TO LILLIE ROBERTSON Above the vast city, plunged in darkness, breathing slowly, as if its earth were scorched, you, who sang once for Homer and for Cromwell, maybe even over Joan of Arc's gray ashes, you raise your sweet lament again, your bright keening; no one hears you, only in the lilac's black leaves, where unseen artists hide, a nightingale stirred, a little envious. No one hears you, the city is in mourning for its splendid days, days of greatness, when it too could grieve in an almost human voice. Một con chím hót vào buổi chiều Bên trên thành phố rộng Chìm vào bóng tối Thở chầm chậm, như thể trái đất của nó bị huỷ diệt Mi, đã từng hát một lần cho Homer Và cho Cromwell, và còn có thể khóc Trên mớ tro xám của Joan of Arc Mi lại cất lên giọng than thở ngọt ngào của mi Tiếng kèn đám ma sáng ngời của mi; chẳng ai nghe Chỉ trong những chiếc lá lilac đen, Nơi những nghệ sĩ chẳng ai nhìn thấy, ẩn nấp Một con sơn ca khích động, hơi ...