Posts

RICARDO REIS: The Sad Epicurean

  This most elusive of Pessoa's heteronyms was born 1887, in Porto, and went to the Americas when already in his thirties but his exact whereabouts and livelihood were never very clearly established. It does not seem that Ricardo Reis, a trained physician, ever practiced his profession. He was reported to be a "Latin teacher in an important American high school," though in a letter written in 1935, Pessoa merely states that "he's been living in Brazil since 1919." Yet elsewhere among Pessoa's papers there is an address for Dr. Ricardo Sequeira Reis in Peru. It seems fitting that Reis is hard to locate geographically, for he was not of this world. Alvaro de Campos celebrated the modern age — with its machines, bustle, and surfeit of sensations. Alberto Caeiro celebrated the natural world as it is, on the surface. But Ricardo Reis, the third in the trio of Pessoa's major heteronyms, celebrated the "spirit" of things. The atmosphere of his poe...

ĐỌC BẾP LỬA

Image
  Nguyễn Quốc Trụ   ĐỌC THANH TÂM TUYỀN                       a2a :  Bài viết đăng lần đầu trên tập san Văn Chương, sau được in lại trong Văn, số đặc biệt về Thanh Tâm Tuyền 1973 . Số Văn Đặc Biệt này được Trần Hoài Thư in lại tại Hoa Kỳ trong công trình sưu tập văn chương miền Nam trước 1975 - đã bị hủy hoại trong cuộc phần thư do CSVN chủ trương sau khi chiếm Miền Nam 1975 .   (Nguồn : Tin Văn www.tanvien.net )   trang nguyễn quốc trụ art2all.net  

UNG THƯ

  THANH - TÂM - TUYỀN UNG - THƯ Mais   accepter   vivant   la   vanité   de   son existence, comme un cancer, vivre avec cette   tiédeur   de   mort   dans   la   main. A. MALRAUX (La Voie royale) PHẦN THỨ NHẤT CHƯƠNG I [1] Giữa vùng nước đục ngầu thành phố nghiêng chìm dần xuống, bấp bênh sắp sửa rời rã, những khóm cây thấp thoáng, mái trường đổ nát bẩn thỉu, đường phố giao nhau vô nghĩa như những nét gạch nguệch ngoạc, giãy nóc xám của nhà máy sợi, giòng sông mà những con thuyền ly ty, mái nhà thờ màu đá cũ, khu đồn trơ vơ ở phía Nam tỉnh lỵ chòi canh xùm xụp; khi lên cao trông xuống mọi vật xếp đặt không lý do, trong cái thành phố ấy Thạch đã sống sáu tháng mà không hề biết đến nó. Mỗi buổi sáng kèn thổi thức dậy trong căn phòng dài trần phẳng, hai dãy giường chồng san sát, mùa đông ánh đèn mờ bưng bít như trong hầm tàu biển; những giờ bò chạy nhẩy tập bắn, đeo quân trang đi bộ, lội bùn dưới bầu trời khô...