REQUIEME III: PROLOGUE I

 

 PROLOGUE


That was  when the ones who smiled
Were the dead, glad to be at rest.
And like a useless appendage, Leningrad
Swung from its prisons.
And when, senseless from torment,
Regiments  of convicts marched,
And the short songs of farewell
Were sung  by locomotive whistles.
The stars of death stood above us
And innocent Russia writhed
Under  bloody boots
And under the tires of the Black Marias.



       I

They led you away at dawn,
I followed you, like a mourner,
In the dark front room the children were crying,
By the icon shelf the candle was dying.
On  your lips was the icon's chill.
The deathly sweat on your brow ... Unforgettable! —
I will be like the wives of the Streltsy,
Howling  under the Kremlin towers.

1935
Moscow

Trans. Judith

 PROLOGUE

 

In those years only the dead smiled,

Glad to be at rest:

And Leningrad city swayed like

It was then that the railway-yards

Were asylums of the mad;

Short were the locomotives'

Farewell songs.

Stars of death stood

Above us, and innocent Russia

Writhed under bloodstained boots, and

Under the tyres of Black Marias.

 

I

 

They took you away at daybreak. Half wak-

ing, as though at a wake, I followed.

In the dark chamber children were crying,

At your lips, the chill of an ikon,

A deathly sweat at your brow.

I shall go creep to our wailing wall,

Crawl to the Kremlin towers.

 

Trans. D.M. Thomas

 

Mở Đầu

 

Vào những năm đó, chỉ những người chết mỉm cười

Hài lòng vì được nghỉ ngơi

Và thành phố Leningrad lắc lư

Từ những nhà tù của nó

Như cục thịt thừa vô dụng

Và khi, đau khổ tới vô tri vô giác

Những đoàn tù cất bước

Những bài ca vĩnh biệt ngắn cất lên

Như tiếng còi tầu

Những ngôi sao của thần chết

Đứng sững trên bầu trời trên đầu chúng ta

Nước Nga vô tội

Quằn quại dưới những đôi ủng đẫm máu

Và dưới những bánh xe Black Marias.

 

I

Chúng dẫn bạn đi vào lúc bình minh

Tôi đi theo, như người đưa đám

Nửa thức,

Trong căn phòng tối đằng trước nhà

Trẻ con khóc

Cây đèn cầy trước bức tượng nơi bàn thờ tắt lịm

Trên môi bạn là cơn rùng mình của bức tượng thờ

Mồ hôi chết chóc trên vầng trán ...

Không thể nào quên được... 

 

Tôi, sẽ như những bà vợ Strelsty

Gào, rú dưới chân những ngọn tháp Kremlin

1935

Moscow




Comments

Popular posts from this blog

Tin Văn Cũ

‘A Dictatorship Is Being Created’: An Interview with Lech Wałęsa